Đồ Thiên Bá nhìn hồi lâu, khẽ tự lẩm bẩm như đang trò chuyện, giọng điệu thất vọng,
"Thật sự ngủ rồi à..."
"Ôi chao, ngủ rồi thì thôi, mặc dù bây giờ những tiếng tâm ma kia không ngừng thúc giục ta giết ngươi, nhưng ta cũng sẽ cố gắng nhịn xuống."
"Ừm, thời hạn là...""
-- Cho đến khi ngươi khôi phục ký ức mới thôi."
Nói xong, Đồ Thiên Bá cười cười, thần sắc lại trở nên trong sáng và linh động, còn đưa ngón trỏ, v**t v* hai cái vào hàng mi dài và dày của người đàn ông.
"Ăn vụng một miếng, hề hề."
"Oa, thật mềm thật trơn...!"
Ba ngày trôi qua nhanh chóng.
Đồ Thiên Bá hoàn toàn từ bỏ ý định dạo chơi một vòng ở Vĩnh Ca thành, ngày đêm ở trong khách đ**m, trông như thể đang bế quan tu luyện cho cuộc đại bỉ tiên môn sắp tới.
Thực tế thì không phải vậy.
Trong ba ngày này, hắn hoặc là quấn lấy người đàn ông đòi hôn môi, hoặc là động chạm khắp người người đàn ông, như một con mèo rừng bắt được con mồi mới lạ, dồn hết sự chú ý chưa từng có vào đó, không kìm được dùng móng vuốt v**t v* qua lại, không buông tay.
Trong lúc đó, hắn lại luyện thêm một pháp khí để thay thế túi gấm, để tránh người đàn ông yếu ớt này chỉ cần chạm nhẹ một cái là đã rên đau, có khi còn khóc nữa!
A Hồi: "... Không đến nỗi."
Đồ Thiên Bá tất nhiên không tin.
Hắn tiện tay ném pháp khí lên giường, mấy bước lại gần người đàn ông kêu mệt, vẻ mặt như sắp chết đến nơi, rồi lấy cớ hôn môi, trong quá trình đó, liên tục phát ra những âm thanh có thể coi là ô nhiễm tinh thần.
A Hồi đã thử từ chối,
"... Đừng như vậy."
Điều kỳ lạ là, chỉ cần y nói ra bất kỳ lời nào mang ý từ chối, biểu cảm của thiếu niên lại càng có vẻ hứng thú hơn, động tác cũng càng kích động hơn.
Không thể nghĩ sâu.
May mắn thay, chỉ cần mình kêu đau, dù đối phương không muốn đến mấy cũng sẽ dừng động tác, rồi yêu cầu mình nói chuyện bình thường với hắn.
Ba ngày, cứ thế trôi qua.
Người ta nói tu tiên không kể tuổi tác.
Dù là tu sĩ cấp thấp, bế quan cũng ngắn thì một hai tháng, dài thì nửa năm, chứ đừng nói đến những đại năng động một cái là bế quan mấy chục năm, gần trăm năm.
Ba ngày đủ làm gì?
Đối với người tu đạo mà nói, thực sự quá ngắn.
Nhưng đối với A Hồi mà nói, ba ngày đủ để y quen với những nụ hôn bất chợt của thiếu niên
-- có vẻ dùng từ 'cắn l**m' để miêu tả sẽ chính xác hơn?
Tóm lại, y thực sự đã thích nghi với cách thể hiện sự gần gũi quá mức nhiệt tình của đối phương rồi.
Chỉ là hơi ồn ào một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!