Hệ thống lại hiện lên tùy chọn: [Xác nhận nhận Gói quà tân thủ?]
Ngô Diệp nhấn Có thì bảng điều khiển biến mất, trên tay cậu xuất hiện một chiếc ba lô leo núi màu đen to đùng và căng phồng, cầm khá nặng tay.
Ngô Diệp vội vàng mở ra, dựa theo hình ảnh vừa thấy để lấy bình thuốc xua đuổi tang thi.
Đó là một bình xịt nén khí vỏ sắt màu đen, ngoại trừ việc không có chữ hay hình ảnh gì thì trông nó y hệt mấy chai thuốc diệt côn trùng hàng nhái. Ngô Diệp lắc lắc theo quán tính, chiếc bình lớn phát ra tiếng loảng xoảng.
Cậu ôm tâm lý còn nước còn tát, bước vài bước đến sau cánh cửa sắt lớn rồi chĩa vào khe cửa xịt lấy xịt để.
Một làn khói vàng cuồn cuộn bay ra.
Mẹ ơi, đây đâu phải thuốc xua đuổi, đây rõ ràng là vũ khí sinh học mà!
Thịt thối đã đủ hôi rồi chứ gì? Thứ này còn hôi hơn thịt thối cả trăm lần!
Ngô Diệp bị thối đến mức chỉ muốn vứt luôn cái mũi đi, cậu vừa bịt mũi nín thở vừa ra sức xịt.
Khứu giác của tang thi nhạy bén hơn con người rất nhiều, mùi hôi của khói vàng đã đủ khiến chúng chịu không nổi rồi, huống chi trong khói còn lẫn cả thứ khiến chúng ghét cay ghét đắng.
Rất nhanh sau đó đám tang thi lần lượt bỏ đi, một lát sau tiếng va đập bên ngoài nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Ngô Diệp ghé mắt qua khe cửa nhìn thấy đám tang thi bên ngoài đã biến mất sạch sẽ thì trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn suýt thì quỳ sụp xuống đất.
Mùi của thuốc xua đuổi quá kinh khủng nên Ngô Diệp không dám ở lại lâu. Cậu rảo bước đến bên cạnh Tần Vô Hoa, đeo ba lô lên lưng rồi dùng hết sức bình sinh vừa lôi vừa kéo để đưa người vào một căn phòng trống.
"Đúng là nặng như heo, đè chết ông rồi."
Ngô Diệp thở hổn hển đặt người nằm xuống nền xi măng đầy bụi rồi lấy ống tiêm chứa vắc
-xin từ trong ba lô ra.
Cậu nhớ lại những kiến thức từ phim "Resident Evil" cùng đủ loại phim truyền hình Mỹ, kết hợp với trải nghiệm của bản thân nên quyết định chọn tiêm vào cánh tay cho Tần Vô Hoa thay vì động mạch cổ hay mông.
"Mẹ kiếp, lỗ vốn to rồi, liều vắc
-xin duy nhất tôi đều cho anh cả đấy. Đợi anh tỉnh lại thì cái mạng này của anh là của tôi, của tôi đấy, hiểu chưa?"
Tiêm xong, Ngô Diệp vứt ống tiêm đi rồi ngồi bệt xuống đất, vừa vỗ vỗ mặt Tần Vô Hoa vừa làm ra vẻ "hung dữ" nói.
Nghỉ ngơi một lát thì Ngô Diệp mới phát hiện mình đã đói đến mức bụng dán vào lưng, cậu lấy một tuýp dịch dinh dưỡng từ trong ba lô ra.
Tuýp dịch dinh dưỡng không nhãn mác trông giống hệt tuýp kem đánh răng cả về hình dáng lẫn kích thước, cậu vặn nắp rồi bóp mạnh một đống lớn vào miệng.
Oẹ, cái mùi quái quỷ gì thế này?!
Hoàn toàn là mùi cơm thiu để qua đêm! Vừa chua loét vừa nhớt nhát, quả thực giống hệt một cục phân, đây là đồ cho người ăn sao?
Ngô Diệp nuốt không trôi mà nhổ cũng không xong, cuối cùng đành quyết tâm nốc cạn hơn nửa chai nước suối mới trôi được cục "phân" dinh dưỡng kia xuống dạ dày.
Nhị thiếu gia rất có khí phách tuyên bố rằng cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ đụng vào thứ kinh tởm đó nữa.
Sau khi cất dịch dinh dưỡng đi thì Ngô Diệp mày mò hệ thống một chút và phát hiện mình đã hoàn thành một nhiệm vụ bắt buộc là [Thoát khỏi miệng xác sống], đánh giá nhiệm vụ: G.
[Có nhận phần thưởng nhiệm vụ hay không?]
Ngô Diệp vừa mong chờ vừa thấp thỏm nhấn Có.
Điểm tích lũy 10, Cồn y tế x1.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!