Chương 35: Giờ phút chia ly - 1

[Tao cảm thấy hôm nay chắc chắn thiêu chết không chỉ từng ấy tang thi đâu, hệ thống, mày có thống kê sai không đấy?]

Lúc hành động hôm nay, Ngô Diệp đã nhìn thấy không ít tang thi chuẩn cấp hai và cấp hai, biết đâu còn có cả chuẩn cấp ba, cậu cảm thấy chắc chắn không chỉ được từng này điểm.

Hệ thống tự động bật bảng điều khiển lên, liệt kê chi tiết số lượng tang thi bị tiêu diệt hôm nay: Tang thi cấp một 1100 con, chuẩn cấp hai 200 con, cấp hai 50 con, chuẩn cấp ba 5 con,

[Theo quy tắc tính toán, sau khi trừ đi công sức của người được thuê, ký chủ xứng đáng nhận được 1580 điểm tích lũy, tính toán chính xác không sai sót!]

Giọng hệ thống vẫn lạnh băng nhưng ẩn chứa chút tủi thân.

Ngô Diệp nhìn số liệu tính nhẩm một chút, lập tức nổi đóa:

[Mẹ kiếp, ác quá thể, trừ của tao tận hơn 1200 điểm, gần một nửa rồi còn gì, vô lý hết sức! Rõ ràng bom xăng là tao mua, người là tao bỏ tinh hạch ra thuê, bom cũng là tao ném, rõ ràng đều là thành quả lao động của tao, tại sao còn trừ điểm của tao?]

Hệ thống: [Họ là người cậu thuê, không được hệ thống công nhận, theo quy tắc tính điểm, bắt buộc phải trừ điểm.]

[Mẹ nó ai đặt ra cái quy tắc tính điểm này, đúng là điều khoản bá đạo, quá vô lý!]

Hệ thống: [Nhân viên nghiên cứu.]

Nhị thiếu gia Ngô: [...]

Ngô Diệp vẫn hơi không cam lòng nhưng nghĩ đến việc đã đủ lộ phí về nhà rồi nên lười tranh cãi với hệ thống nữa, hơn nữa có cãi cũng vô dụng, hệ thống có trâu bò đến mấy cũng không lại nhân viên nghiên cứu được?

[Haiz, mày đúng là vô dụng quá đi.] Nhị thiếu gia bĩu môi khinh bỉ hệ thống lần nữa.

Hệ thống: [Cũng như nhau cả thôi.] Tên ký chủ ngốc nghếch gom đủ điểm về nhà rồi, sắp đi rồi sao? Hệ thống hơi không nỡ rời xa nơi này.

[Hầy, mày còn học được cách cãi lại rồi hả?!]

Sự ngạc nhiên của Nhị thiếu gia tuyệt đối nhiều hơn tức giận. Sao cậu có cảm giác "hệ thống" dường như cũng có tính khí riêng nhỉ? Trí tuệ nhân tạo có sự sống gì đó, chẳng lẽ thực sự tồn tại sao?

[Hừ.] Hệ thống chột dạ hừ một tiếng, không thèm để ý đến Ngô Diệp nữa.

Thôi bỏ đi, hôm nay tâm trạng tốt, không chấp nhặt với nó.

Tuy nhiên điểm tích lũy về nhà thì đủ rồi nhưng tinh hạch của cậu đã tiêu sạch, về nhà cần thêm 1000 viên tinh hạch trong suốt còn nợ anh em Dương Khởi 600 viên thù lao nữa.

Ngoài ra Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đều là "anh em vào sinh ra tử" với cậu, hai người gọi cậu là đại ca mấy ngày nay rồi, nếu cậu cứ thế bỏ đi không một lời từ biệt thì có phải quá không trượng nghĩa không?

Không nói gì khác, ít nhất cũng phải để lại cho hai người chút đồ bảo mệnh chứ.

Vắc

-xin.

Với năng lực của Tần Vô Hoa, tinh hạch chắc chắn không thiếu, Kỷ Vân đầu óc nhanh nhạy, đi theo Tần Vô Hoa chắc chắn không thiệt thòi.

Cho dù sau này họ đường ai nấy đi thì khi máy dò tang thi của Kỷ Vân nghiên cứu thành công, dựa vào khả năng biến rác thành vàng của cậu ta và giáo sư Lý, chắc chắn sẽ sống không tồi.

Chỉ có vắc

-xin, sau này có nghiên cứu ra được hay không thì không biết nhưng hiện tại tuyệt đối là thứ có tiền cũng không mua được, có nó chẳng khác nào có thêm một mạng.

Một liều vắc

-xin tốn 500 điểm tích lũy, 100 viên tinh hạch đỏ (tinh hạch cấp hai), làm thêm hai vụ lớn nữa kiếm vài liều vắc

-xin không thành vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!