Chương 34: Bbq tang thi - 2

Bom cháy tự chế có thể cháy và nổ gây ra sát thương nhất định nhưng đối mặt với tang thi thì chút sát thương đó chẳng thấm vào đâu.

Bom cháy quân dụng thì khác, xăng đặc bên trong dính vào người thì dù dùng nước hay lửa cũng không thể dập tắt, tang thi dù có bản năng tránh hại thì không có trí tuệ vẫn là không có trí tuệ, dính phải bom cháy thì xác định đi đời nhà ma.

Sức công phá của bom cháy rất mạnh là vũ khí phòng thủ lợi hại của nhiều khu dân cư, từng giúp nhiều khu dân cư vượt qua cửa ải khó khăn khi bị tang thi bao vây.

Tất nhiên bom dùng để phòng thủ thành thường là bom xăng đặc hàng không nặng hàng trăm đến cả nghìn cân phải dùng máy bay thả, thứ đó đắt cắt cổ, ngay cả khu dân cư cỡ trung nếu không đến mức nguy cấp cũng không dám dùng.

Thứ bán ở chợ đen là phiên bản thu nhỏ chỉ nặng mười mấy cân, chứa xăng đặc pha bột nhôm, hiệu quả tương tự loại trên nhưng sức công phá nhỏ hơn nhiều, nếu dùng riêng lẻ thì hiệu quả kinh tế còn không bằng bom cháy tự chế.

Ngô Diệp là một người đam mê quân sự, không cần Tần Vô Hoa giải thích cậu cũng biết sự khác biệt:

"Nếu chúng ta dùng mồi nhử dụ tang thi đến một chỗ trước, sau đó dùng lựu đạn phá hủy khả năng di chuyển của một phần tang thi, kết hợp dùng xăng và bom cháy thì chắc diệt được kha khá tang thi nhỉ?"

Trong mắt Tần Vô Hoa lóe lên tia tán thưởng, kế hoạch này của Ngô Diệp quả thực có thể tiêu diệt tang thi ở mức tối đa nhưng

"Tang thi ở bức tường tang thi quá dày đặc, hơn nữa còn có nhiều tang thi cấp hai và chuẩn cấp ba, tốc độ phản ứng của chúng rất nhanh, rất có thể chúng ta sẽ không có nhiều thời gian để bố trí."

"Dù sao chúng ta cũng không cần nhặt tinh hạch, nếu lên kế hoạch kỹ càng chắc chắn sẽ thành công, cùng lắm thì thuê Dương Khởi và Dương Lệ Na giúp đỡ."

"Được."

Sau khi bàn bạc xong, chiều hôm đó Tần Vô Hoa đi chợ đen một chuyến, bán hết hơn ba mươi cân muối Ngô Diệp đưa, sau đó mua 1 quả bom cháy, 10 quả lựu đạn, số tinh hạch còn lại mua hết xăng.

Lo xong việc về đến Lam Thành thì trời đã sẩm tối. Ăn tối xong, Ngô Diệp dùng số liên lạc Dương Khởi đưa liên hệ với anh ta, bảo anh ta và Dương Lệ Na đến nhà một chuyến.

Dương Khởi và Dương Lệ Na vừa đi săn về, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, vừa gặm bánh dầu vừa đi tới.

Họ ở ngay gần đây, cách một con phố, bánh dầu chưa gặm hết đã tới nơi.

Ngô Diệp đã bàn bạc chiến thuật với Tần Vô Hoa và Kỷ Vân xong, cậu kể sơ qua cho hai anh em họ Dương nghe.

Dương Khởi nghe xong hoàn toàn không hiểu tại sao Ngô Diệp lại làm chuyện "hại mình lợi người" như vậy nhưng anh ta tin Ngô Diệp làm thế chắc chắn có mục đích riêng, tuy nhiên vẫn không chắc chắn hỏi lại một câu:

"Vậy là tôi và Lệ Na một người dùng súng máy, một người dùng dị năng xua đuổi tang thi? Chỉ đơn giản vậy thôi à?"

"Đúng vậy, chỉ đơn giản thế thôi, xong việc trả mỗi người 300 tinh hạch, thấy thế nào?"

300 tinh hạch thuê một dị năng giả cấp hai làm việc, giá cả rất công đạo. Nhưng việc Ngô Diệp nhờ họ làm quá đơn giản nhẹ nhàng nên mức thù lao 300 tinh hạch trở nên vô cùng hậu hĩnh.

Hai anh em họ Dương nhìn nhau, khẽ gật đầu. Dương Lệ Na cười nói với Ngô Diệp: "Nhiệm vụ này chúng tôi nhận! Nhưng người vác súng máy phải đổi lại."

Dương Khởi cười nói: "Đúng vậy, Lệ Na là dị năng giả hệ Kim, cô ấy bắn chuẩn hơn tôi nhiều."

Tiếp đó mọi người chụm đầu lại điều chỉnh kế hoạch tác chiến một lần nữa.

Hai anh em họ Dương thuộc nhóm dị năng giả thức tỉnh sớm đã ở Lam Thành hơn nửa năm, hầu như ngày nào cũng ra ngoài làm nhiệm vụ, từng đi qua không ít nơi nguy hiểm nên hiểu rõ tình hình bên ngoài Lam Thành hơn Kỷ Vân.

Kết hợp thông tin do hai người cung cấp, Tần Vô Hoa chọn địa điểm hành động ngày mai là một nơi tang thi tập trung đông nhất nhưng địa thế bằng phẳng thoáng đãng.

Tối hôm đó, Kỷ Vân tìm mối thuê một chiếc xe tải quân sự đã qua cải tạo.

Giáo sư Lý dùng đống "sắt vụn" lắp ráp thành hai máy bơm xăng dạng phun sương còn chủ động đóng góp một máy phát điện năng lượng mặt trời cỡ nhỏ mà ông coi như bảo bối.

Có hai thứ này đảm bảo có thể khiến lũ tang thi tận hưởng sự "tưới tắm yêu thương" ở mức độ cao nhất.

Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong, Kỷ Vân lái xe đến rìa vùng an toàn theo kế hoạch.

Trong vùng an toàn có rất nhiều thợ săn xác sống đang săn bắn nên tang thi có vẻ không nhiều lắm nhưng vừa ra khỏi vùng an toàn thì số lượng tang thi lập tức tăng lên gấp bội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!