Chương 25: Thử nghiệm - 1

Ngô Diệp hiển nhiên không ngờ Tần Vô Hoa sẽ nói vậy nhưng ngẫm lại thì thấy hắn nói rất có lý. Cậu tự kiểm điểm lại xem có phải mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi không?

Ngô Diệp vốn đã hạ quyết tâm rất lớn muốn tiết lộ bí mật của mình cho Tần Vô Hoa, kết quả phản ứng của Tần Vô Hoa hoàn toàn không giống như cậu tưởng tượng, trong lòng khó tránh khỏi có chút khó chịu, một cảm giác mất mát không nói nên lời.

Tần Vô Hoa thu hết biểu cảm của Ngô Diệp vào mắt, vỗ vỗ vai cậu, cất số muối vào ba lô rồi không nói thêm gì nữa.

Cơm tối xong không bao lâu, Âu Thần nương theo bóng đêm đeo một chiếc túi vải bạt lớn đến nhà Kỷ Vân. Ngoài chiếc máy tính bảng đã đặt trước, gã còn mang theo một số đồ điện tử khác.

Ngô Diệp nghe gã chém gió hoa mỹ, ngoài máy tính bảng ra còn mua thêm một đống phần mềm, gói dữ liệu linh tinh. Kỷ Vân thấy vậy cũng ngứa nghề, chọn một số thiết bị cần dùng.

Đến lúc thanh toán, Âu Thần nhìn đống thiết bị điện tử đầy nhà Kỷ Vân, biết cậu ta là người trong nghề, cộng thêm thấy họ đều ở khu nhà ổ chuột, chắc cũng chẳng có nhiều tiền nên đưa ra một cái giá khá công bằng: Một giá 65 viên tinh hạch.

Trên người Ngô Diệp không còn tinh hạch nữa, cậu lại không thể mở miệng xin Tần Vô Hoa nên hỏi Âu Thần: "Tôi có thể dùng đồ đổi với anh không?"

"Đồ gì?"

Âu Thần nói:

"Nói trước nhé, nếu là đồ thì tôi chỉ nhận lương thực thôi."

Thời buổi khó khăn, ngoài lương thực và vũ khí ra thì những thứ khác đều khó bán, lợi nhuận cũng chẳng bao nhiêu. Âu Thần là thương nhân chuyên nghiệp sống bằng nghề mua đi bán lại, đương nhiên không muốn làm ăn lỗ vốn.

"Lương thực thì tôi không có nhưng tôi có muối."

Mắt Âu Thần sáng rực lên: "Bao nhiêu? Nếu có nhiều cậu có thể bán cho tôi, giá cả chúng ta thương lượng."

Ngô Diệp bình tĩnh nói: "Anh nói gì thế, nếu tôi có nhiều muối như vậy thì còn phải chen chúc với bạn trong cái lều rách nát này sao?"

"Vậy cậu có bao nhiêu? Nói trước nhé, chỗ đồ này thiếu một cân muối là tôi không bán đâu."

Theo giá thị trường hiện tại, 1 cân (0,5kg) muối có giá trị khoảng 100 viên tinh hạch.

Âu Thần bán ở sạp của mình chắc chắn không được giá đó, hơn nữa gã còn muốn kiếm chút lời nên cái giá gã đưa ra cũng không gọi là hét giá quá đáng.

Ngô Diệp sảng khoái gật đầu: "Được, Kỷ Vân cậu thu dọn đồ đi, tôi sang nhà bên lấy muối cho anh ta."

"Được!"

Một lát sau, Ngô Diệp mang một túi muối sang. Âu Thần mở túi kiểm tra ngay tại chỗ, cân nhắc một hồi xác nhận không có vấn đề gì mới cất đồ đi nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi Ngô Diệp:

"Thật sự hết rồi sao? Nếu còn hàng thì giá cả chúng ta có thể thương lượng thêm."

Tần Vô Hoa nãy giờ ngồi im bên cạnh bỗng lên tiếng: "Giao dịch kết thúc, anh có thể đi rồi."

"Đại ca..."

Trong lòng bàn tay Tần Vô Hoa bỗng nhiên xuất hiện một chuỗi tia lửa điện phát ra tiếng lách tách. Âu Thần giật mình, vội vàng nói:

"Xin lỗi, xin lỗi, tôi đi ngay đây."

Mẹ ơi, không ngờ lại có dị năng giả sống ở cái nơi rách nát này, đúng là nhìn nhầm rồi, biết thế lúc nãy hét giá cao hơn một chút.

Máy tính bảng đã tới tay, Ngô Diệp hớn hở chạy về nhà, ngồi trên giường mở trò chơi chưa chơi xong lúc sáng ra tiếp tục chiến.

"Mẹ kiếp lại chết rồi, khó quá đi mất, thế này thì chơi kiểu gì."

Ngô Diệp đang chơi một tựa game chiến tranh giữa các vì sao offline, đồ họa tinh tế hoành tráng cực kỳ hút mắt, cách chơi mới lạ lại khá khó khiến người ta dễ dàng bị cuốn vào. Ngoài sở thích đọc tiểu thuyết mạng, Ngô Diệp còn một sở thích khác là chơi game online. Tuy luôn là đại gia dùng tiền đè người nhưng cậu tự nhận kỹ thuật của mình cũng không tồi, không ngờ danh tiếng một đời lại bị hủy hoại bởi một trò chơi offline cỏn con.

"Đừng chơi nữa, sáng mai còn phải đi làm nhiệm vụ." Còn bảo mình 23 tuổi rồi, rõ ràng là một đứa trẻ chưa lớn. Tần Vô Hoa âm thầm lắc đầu trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!