"Nhưng mà..."
Cớ tăng giá muối lần này là mưa lớn cắt đứt giao thông, nguồn cung từ kinh thành thiếu hụt. Với sự hiểu biết của Kỷ Vân về những người ra quyết định ở Lam Thành, bất kể cái cớ là thật hay giả thì bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội vơ vét tiền của này.
"Không nhưng nhị gì hết, về rồi cậu sẽ biết."
Kỷ Vân chợt nhớ ra trước đó Ngô Diệp từng dùng hơn hai trăm gam muối đổi lấy một hộp thịt heo, chẳng lẽ trong tay đại ca còn có muối?
Về đến khu nhà ổ chuột, Ngô Diệp tót ngay về nhà. Hôm qua nộp thuế xong trên người cậu còn lại 20 viên tinh hạch cấp 1, điểm tích lũy có tận 118 điểm.
Cậu đổi một lèo 10 kg muối ăn, nhìn 20 gói muối xếp ngay ngắn trên giường mà hận không thể lăn mấy vòng trên đó.
Cậu thò đầu ra ngoài gọi vọng sang nhà bên cạnh: "Kỷ Vân, cậu qua đây, tôi có việc muốn nói với cậu."
"Đến ngay đây!" Kỷ Vân giao rau cho giáo sư Lý rồi đi tới trước mặt Ngô Diệp: "Đại ca có việc gì thế?"
"Vào đi."
Ngô Diệp đón Kỷ Vân vào nhà, chỉ vào đống đồ trên giường nói:
"Cậu có kênh nào giúp tôi tiêu thụ chỗ này không?"
Muối ăn tuy là sản phẩm độc quyền của cao tầng Lam Thành nhưng ở khu giao dịch thỉnh thoảng cũng có người bán, giá rẻ hơn cửa hàng trực tiếp một chút, thường vừa xuất hiện là bị tranh mua sạch sẽ, không ảnh hưởng gì đến cửa hàng trực tiếp. Vì thế muối ăn chỉ là sản phẩm độc quyền chứ không phải hàng cấm bán.
Kỷ Vân đoán Ngô Diệp có thể có muối nhưng nằm mơ cũng không ngờ lại có nhiều thế này, cậu ta ngẩn ngơ cầm túi muối hỏi: "Chỗ này đều là muối sao?"
"Đúng vậy, đảm bảo chất lượng thượng hạng."
"Đại ca, anh nhéo em cái đi, em không phải đang mơ chứ?" Kỷ Vân không dám tin vào mắt mình.
"Đồ không có tiền đồ."
Ngô Diệp trừng mắt nhìn cậu ta, nói:
"Cậu còn chưa nói có kênh nào giúp tôi tiêu thụ không đấy."
Ngô Diệp nói tiêu thụ đương nhiên không phải bán ở khu giao dịch, thuế ở đó biến giá thịt lợn thành giá rau cải, cậu còn kiếm chác được gì?
Kỷ Vân lắc đầu:
"Đại ca, loại người như Âu Thần em có quen vài người nhưng bọn họ lòng dạ đen tối lắm, sơ sẩy một chút là chúng ta rất dễ bị ăn chặn."
Âu Thần chính là chủ sạp máy tính bảng hôm nay, bọn họ đều có nhân viên tuần tra bảo kê, đám nhân viên tuần tra và tiểu thương được bảo kê đó kẻ nào chẳng thấy tiền sáng mắt? Nếu để bọn họ biết trong tay cậu có nhiều muối thế này, hai bên cấu kết với nhau thì dễ dàng nuốt trọn đồ của cậu. Còn chuyện trốn thuế lậu thuế như đám tiểu thương kia thì càng không thể, bộ tưởng đám nhân viên tuần tra chỉ để làm cảnh à?
"Vậy phải làm sao?" Tâm trạng hừng hực của Ngô Diệp bị dội gáo nước lạnh tắt ngấm một nửa.
"Hay là chúng ta đợi anh Tần về rồi bàn bạc thêm?"
"Đợi tôi bàn bạc chuyện gì?" Tần Vô Hoa bỗng đẩy cửa bước vào, mặt mũi và người ngợm dính đầy bụi đất và dịch mủ tang thi khô khốc, giữa hai lông mày lộ rõ vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
"Anh về rồi à." Ngô Diệp mới chào một tiếng thì Kỷ Vân đã nhanh như chớp lấy ghế cho Tần Vô Hoa ngồi, bưng một cốc nước đun sôi để nguội từ nhà bên cạnh sang cung kính đưa tận tay hắn.
Tần Vô Hoa quả thực đang khát, ừng ực hai ngụm uống cạn cốc nước rồi nhìn Ngô Diệp im lặng dò hỏi.
Ngô Diệp kể sơ qua chuyện muối tăng giá lại chỉ vào mười gói muối trên giường trước mặt Tần Vô Hoa: "Anh nói xem chúng ta tiêu thụ đống này thế nào cho tốt?"
"Mang ra ngoài Lam Thành bán không phải là được rồi sao?"
Để nhanh chóng làm quen với tình hình ở Lam Thành và khu vực lân cận, Tần Vô Hoa đã đặc biệt đến Hiệp hội Thợ săn xác sống đăng ký tư cách thợ săn, lập đội với người khác ra ngoài làm một nhiệm vụ nhỏ. Các thành viên trong đội là do chắp vá lại với nhau, trong lúc làm nhiệm vụ hắn thấy có thành viên lén lút trao đổi hàng hóa, nghĩ lại chắc là để tránh thuế của khu giao dịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!