Chương 22: (Vô Đề)

Ngô Diệp thu thế theo những dòng chữ huyền diệu, mở mắt ra thì phát hiện cơn đau nhức trên người đã biến mất sạch sẽ, cậu có thể cảm nhận rõ ràng trạng thái tinh thần và thể chất đều tốt chưa từng thấy.

[Cuối cùng nhân phẩm của ông đây cũng bùng nổ một lần!] Ngô Diệp cười đắc ý vô cùng.

Hệ thống luôn biết cách tạt gáo nước lạnh vào những thời khắc quan trọng:

[Từng có người nhận được công pháp cấp Địa trong nhiệm vụ cấp G.]

Công pháp cao cấp nhất được chia thành bốn bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, dù là công pháp cấp Hoàng thấp nhất cũng có khả năng dời non lấp biển.

Nụ cười của Ngô Diệp cứng lại: [Vậy "Pháp hít thở cơ bản" là công pháp cấp mấy?]

[Không có cấp bậc.]

[Không có cấp bậc là ý gì?]

Hệ thống lạnh lùng nhả ra ba chữ mới học được: [Hàng đại trà.]

Ta khinh bỉ.

Hệ thống "nhìn thấy" vẻ mặt ỉu xìu của ký chủ cũng không muốn đả kích tên ký chủ ngốc nghếch quá đáng:

[Trước khi mở khóa chuỗi gen cấp một, nếu cậu không ngừng cường hóa gen kết hợp với tu luyện "Pháp hít thở cơ bản" thì cũng có thể nâng cao tỷ lệ sống sót.]

Ảo tưởng tươi đẹp của Ngô Diệp bị phá vỡ, cậu yếu ớt hỏi một câu: [Vậy tỷ lệ sống sót hiện tại của tao là bao nhiêu?]

Chưa đến 1%.

Hệ thống cảm thấy nếu nói con số này cho tên ký chủ ngốc nghếch biết thì chắc chắn cậu ta sẽ lại đòi quay về vị diện kia ngay lập tức.

Vị diện này có vô số năng lượng đặc thù mà cả hai đều cần, thực ra nó không muốn ký chủ rời đi nhưng theo định luật vận hành thứ ba của mình, nó không được can thiệp vào quyết định của ký chủ.

Nếu nó không nói gì thì chắc không tính là vi phạm định luật đâu nhỉ...?

Sau khi bị kích hoạt cưỡng chế, trong chương trình cốt lõi của nó lưu trữ một số dữ liệu về hệ thống lính đánh thuê vũ trụ, không biết có phải ảo giác hay không nhưng nó cảm thấy mình dường như không giống những hệ thống đó lắm, nó dường như có thêm một số thứ gì đó so với chúng là chương trình virus sao?

Hệ thống lại chìm vào suy tư, bận rộn tự kiểm tra nên im thin thít.

Bên ngoài Kỷ Vân gõ cửa gọi: "Đại ca, đại ca."

"Chờ chút, tôi rửa mặt rồi ra ngay."

Dù là lều tạm bợ nhưng vẫn được nối ống nước máy, chủ nhà trước khá biết cách sống nên đã tự chế một cái vòi hoa sen bằng thùng tôn. Ngô Diệp thấy người dính dấp khó chịu nên dứt khoát tắm nước lạnh.

Tắm xong định đánh răng mới phát hiện lúc đi vội quá quên mang theo bàn chải và kem đánh răng.

May mà mấy thứ này hệ thống bán không đắt, một tuýp kem đánh răng lớn kèm hai cái bàn chải và một cái khăn mặt cotton chỉ tốn 1 điểm tích lũy và 1 viên tinh hạch.

Ngô Diệp giờ đang rủng rỉnh nên vung tay mua luôn một bộ, làm vệ sinh sạch sẽ sảng khoái rồi mới ra ngoài.

Sang nhà bên cạnh, giáo sư Lý và Kỷ Vân đã ngồi đợi bên chiếc bàn ăn nhỏ.

"Vô Hoa đâu?" Ngô Diệp hỏi.

Kỷ Vân nói: "Anh Tần nhận nhiệm vụ của Hiệp hội Thợ săn xác sống từ sớm và đã theo người ta ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, anh ấy dặn đợi đại ca dậy thì bảo em đưa đại ca đi làm quen với môi trường ở Lam Thành."

Ngô Diệp quả thực khá tò mò về Lam Thành.

Ăn xong bữa trưa ít dầu mỡ, cậu đứng xem Kỷ Vân và giáo sư Lý điều chỉnh cái "máy dò tang thi" của họ một lúc, đợi mặt trời bắt đầu ngả về tây mới cùng Kỷ Vân ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!