Chương 2: (Vô Đề)

Ngô Diệp nhớ tới việc dạo này ông già cứ liên tục giục cậu vào công ty làm việc nên trong lòng đang phiền muộn tìm cách trì hoãn.

Vụ này đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cậu cứ đi Myanmar chơi một chuyến cho đã rồi hẵng về, đỡ phải ngày nào cũng ở nhà làm ông già ngứaa mắt.

"Được thôi." Ngô Diệp vui vẻ nhận lời: "Bạn anh bao giờ thì đi?"

"Người của cậu ấy báo tin sáng mai có mấy khối đá rất tốt sẽ được bán đấu giá trước phiên chợ chính và khả năng cao sẽ ra được ngọc phỉ thúy loại thủy tinh cực phẩm. Hai năm nay loại ngọc này ngày càng hiếm nên cậu ấy phải đi ngay bây giờ, em có muốn đi cùng luôn không?"

Ngô Diệp hơi do dự vì bây giờ đã là mười hai giờ đêm, thời gian quả thực không còn sớm nhưng vừa nghĩ đến cảnh được tận mắt chứng kiến quá trình mở ra ngọc thủy tinh thì cậu lại háo hức.

Nửa đêm thì nửa đêm, cùng lắm lát nữa lên máy bay ngủ bù là được.

"Đi chứ, em tới đâu tìm anh ấy đây?" Ngô Diệp vứt cái khăn trong tay xuống rồi mở tủ bắt đầu tìm quần áo.

"Em cứ ra ngoài cổng khu nhà chờ là được, anh sẽ cho người qua đón."

"Vâng, cảm ơn anh cả."

"Với anh mà còn khách sáo gì chứ? Nhưng nói trước là chuyện này em đừng có bô bô cái miệng kẻo truyền đến tai Liên Ngọc thì cô ấy lại không vui đâu đấy." Giọng Ngô Sâm mang theo ý cười nồng đậm.

"Nửa đêm nửa hôm em biết nói với ai được chứ? Anh cũng tuyệt đối đừng lỡ miệng đấy nhé, em đang trông chờ vào thứ này để dỗ Liên Ngọc vui đây."

Ngô Diệp thích Liên Ngọc từ hồi cấp ba nhưng tiếc là cô nàng lại chẳng mặn mà gì với cậu. Cậu theo đuổi người ta sáu bảy năm trời, giờ mà buông tay thì có chút không cam lòng.

Trước kia Liên Ngọc cứ lấy cớ coi trọng việc học để từ chối cậu. Giờ khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tốt nghiệp nên mấy ngày nay cậu cứ suy nghĩ mãi xem làm cách nào để lay động trái tim người đẹp.

Thấy sắp đến sinh nhật Liên Ngọc nên cậu muốn tặng một món quà độc đáo để một đòn hạ gục cô nàng.

"Được rồi em cứ yên tâm, mau thu dọn đồ đạc đi, anh cho người qua đón."

Cúp điện thoại xong thì Ngô Diệp thay quần áo và thu dọn hành lý đơn giản để chuẩn bị lén lút chuồn ra ngoài.

"Anh hai, anh đang làm gì vậy?"

Đột nhiên bị gọi giật lại khiến Ngô Diệp giật mình loạng choạng, cậu quay đầu nhìn đứa em trai gầy yếu rồi không kìm được oán trách:

"A Ly, sao em đi đứng cứ như mèo thế hả, chẳng có tiếng động gì làm anh suýt bị hù chết rồi. Muộn thế này sao còn chưa ngủ? Coi chừng ngày mai người lại khó chịu đấy."

Ngô Ly vì mắc bệnh tim bẩm sinh nên không thể chạy nhảy, tuổi càng lớn bệnh càng nặng nên đến cơ hội ra khỏi cửa cũng ít ỏi vô cùng.

Rõ ràng là thiếu niên mười sáu tuổi nhưng trông cậu bé gầy gò như đứa trẻ mười ba mười bốn, làn da trắng bệch làm nổi bật đôi con ngươi đen láy sáng rực.

Dù ngũ quan rất tinh xảo nhưng nửa đêm chợt nhìn thấy cảnh này quả thực có chút dọa người.

Ngô Ly kéo chặt chiếc chăn lông dày trên người rồi bĩu môi bất mãn: "Ai bảo anh làm gì mà tiếng động lớn thế, em đang ngủ cũng bị anh đánh thức. Muộn thế này anh còn xách hành lý đi đâu?"

Ngô Diệp lao tới bịt miệng Ngô Ly rồi hạ thấp giọng: "Tiểu tổ tông của anh ơi, em nói bé chút được không? Nếu làm ba mẹ thức giấc là anh tiêu đời đấy."

Vừa nói cậu vừa kéo Ngô Ly về phòng rồi cẩn thận khép cửa lại.

"Có phải anh không muốn đến công ty nên định lén lút bỏ nhà đi bụi không?" Ngô Ly chậm rãi bước về giường ngồi xuống, trên gương mặt trắng bệch hiện lên ráng đỏ bệnh tật.

Ngô Diệp chẳng hề có chút chột dạ nào khi bị vạch trần mà chỉ cười cười đi tới giúp Ngô Ly nằm xuống rồi ém góc chăn cho em:

"Xem em nói kìa, anh là người không đáng tin cậy thế sao?"

Ngô Ly nắm lấy vạt áo Ngô Diệp, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào anh trai: "Vậy anh đi đâu?"

Ngô Diệp sợ nhất là ánh mắt "đáng thương" của em trai nên lập tức đầu hàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!