Ngay khoảnh khắc con chó tang thi nhảy lên thùng xe, Kỷ Vân lao tới như một bóng ma, con dao dã chiến đâm chuẩn xác vào mắt nó, xuyên thẳng vào não. d*ch nh*n đen sì và não trắng bắn đầy người cậu ta.
"Cẩn thận, tránh ra!"
Lại một con chó tang thi nữa nhảy lên, Kỷ Vân ngả người ra sau, mũi tên thép của Ngô Diệp bay vụt qua, xuyên thủng cổ họng và đầu nó rồi găm chặt nó xuống đất với tiếng "phập" vang dội.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, một con chó tang thi lặng lẽ nhảy lên từ đuôi xe. Ngô Diệp linh cảm thấy nguy hiểm, quay đầu lại chỉ thấy bóng đen lóe lên, con chó tang thi đã áp sát trước mặt, trong gang tấc dường như ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc trong miệng nó.
"Đùng đoàng", một tiếng sấm vang lên, con chó tang thi bị hất văng ngược trở lại, ngã mạnh xuống nền xi măng ngoài xe, não văng tung tóe, trên người bốc khói đen khét lẹt.
Một lần nữa, cái chết cận kề đến thế.
Mặt Ngô Diệp trắng bệch, phải tốn rất nhiều sức lực mới kìm nén để không bị mất mặt trước hai đàn em.
"Thu thập tinh hạch, rời khỏi đây ngay lập tức." Tần Vô Hoa nói.
Kỷ Vân gật đầu, nhảy xuống xe, cầm dao dã chiến thành thạo dọn dẹp chiến trường.
Ngô Diệp hồn vía chưa định, ngồi xổm không nhúc nhích.
Trước mạt thế, Tần Vô Hoa từng có thời gian ngắn làm huấn luyện viên đặc công, những tinh anh được chọn vào đội đặc nhiệm ngấm ngầm gọi hắn là "huấn luyện viên ác quỷ". Nếu lính của hắn dám hèn nhát như Ngô Diệp thì hắn đã đá cho một cước không nói nhiều rồi. Nhưng đến lượt Ngô Diệp, đừng nói là ra tay, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cậu, hắn thậm chí còn chẳng nỡ nói nặng lời nào.
Tần Vô Hoa do dự một chút rồi vươn tay xoa đầu Ngô Diệp: "Đừng sợ."
Ngô Diệp lập tức như con mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên: "Ai sợ, ai sợ hả? Ông đây mới không sợ!"
Tần Vô Hoa hơi nhíu mày: "Còn nhỏ tuổi mà mở miệng là nói tục, ra thể thống gì?"
"... Anh mới nhỏ tuổi, cả nhà anh đều nhỏ tuổi, ông đây 23 rồi, 23 rồi đấy!" Nhị thiếu gia bị chọc trúng tử huyệt hai lần liên tiếp, thanh nộ khí đầy tràn tức thì.
Tần Vô Hoa và Kỷ Vân đang thu thập tinh hạch đồng thời nhìn cậu với vẻ mặt không tin tưởng lộ rõ.
Nhị thiếu gia: "..."
Trận chiến này thu hoạch khá khẩm, mười một con chó tang thi bị tiêu diệt đều có tinh hạch, gồm 2 viên tinh hạch cấp một trong suốt, 3 viên tinh hạch chuẩn cấp hai màu hồng, 5 viên tinh hạch cấp hai màu đỏ tươi, 1 viên to hơn hẳn các viên khác có màu đỏ pha cam, hẳn là tinh hạch chuẩn cấp ba hiếm gặp hiện nay.
Kỷ Vân cảm thán: "Tốc độ tiến hóa của tang thi ngày càng nhanh, không biết nhân loại chúng ta còn có thể cầm cự được bao lâu nữa?"
Ngô Diệp nói: "Nói gở gì thế, tôi tin các cậu nhất định có thể chiến thắng tang thi, giành lại quê hương."
Tần Vô Hoa cảm thấy lời nói của Ngô Diệp có chút kỳ lạ nhưng hắn lại suy nghĩ rằng ở nơi gần khu dân cư thế này mà đã xuất hiện tang thi chuẩn cấp ba, vậy ở vùng trọng điểm dịch bệnh liệu đã xuất hiện tang thi cấp cao hơn chưa?
Kỷ Vân hơi nản lòng nói: "Hy vọng là vậy."
Hiện tại Ngô Diệp không có khả năng cung cấp tài nguyên gì cho đàn em nên rất công bằng chia số tinh hạch này theo nguyên tắc làm theo năng lực hưởng theo lao động.
Kỷ Vân được chia 1 viên tinh hạch cấp 2, Ngô Diệp nhận được 1 viên cấp một, 1 viên chuẩn cấp hai, 1 viên cấp hai, số còn lại đều thuộc về Tần Vô Hoa. Tần Vô Hoa cần tinh hạch để bổ sung và nâng cao dị năng nên không hề khách sáo.
Ngoài số tinh hạch nhận được công khai, trong trận chiến này Ngô Diệp còn nhận được 20 điểm tích lũy, tang thi cấp một 1 điểm, chuẩn cấp hai 5 điểm, cấp hai 10 điểm, hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên được thưởng thêm 4 điểm dựa trên đánh giá nhiệm vụ.
Ngô Diệp trả hết nợ nần trong nháy mắt và trở thành "người có tiền" dư dả chút đỉnh. Cậu định dùng số điểm và tinh hạch này đổi ít nòng giảm thanh và đạn từ hệ thống, hệ thống không trả lời cậu nhưng trên bảng điều khiển bỗng xuất hiện thêm một nút: Cường hóa gen.
[Cái này là gì?] Ngô Diệp thắc mắc, đưa tay ấn vào. Vừa ấn xuống, cậu cảm thấy cơ thể hơi tê tê như bị điện giật nhẹ. Nhìn kỹ lại: Điểm tích lũy 5, Tinh hạch 0.
Ngô Diệp sờ túi quần, số tinh hạch vừa tới tay đã biến thành một nhúm bột mịn, cậu không kìm được kêu lên: "Sao lại thế này?"
Kỷ Vân ân cần hỏi: "Đại ca, sao thế?"
Tần Vô Hoa im lặng nhìn cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!