Chương 13: Chuột giết mèo - 1

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Kỷ Vân ở bên ngoài gọi với vào, bảo muốn đổi chút đồ với cậu.

Ngô Diệp mở cửa bước ra, thấy chỉ có mình Kỷ Vân liền hỏi: "Anh muốn đổi cái gì?"

Dù là do bị Vương Hòa ép buộc hay do ý nguyện của bản thân thì Kỷ Vân cũng muốn thăm dò thực lực thật sự của Ngô Diệp.

Vừa nãy khi Ngô Diệp mở cửa, căn phòng tuy tối om do rèm cửa dày che kín nhưng Kỷ Vân vẫn lờ mờ nhìn thấy bên trong có một người đàn ông đang nằm. Tại sao người này suốt hai ngày trời không hề nhúc nhích?

Nếu lời Ngô Diệp nói là thật thì có phải người đàn ông này đã bị thương khi ra ngoài trước đó không? Còn nữa, rốt cuộc mùi trong phòng bọn họ là mùi gì? Sao còn nồng nặc hơn cả mùi tang thi?

Chẳng lẽ người đàn ông bên trong cũng giống Vương Kiện đã biến thành tang thi rồi?

Vừa rồi nhìn thoáng qua cũng không thấy người đàn ông kia bị trói, Ngô Diệp lại ru rú trong phòng cả ngày, nếu người kia thực sự biến thành tang thi thì Ngô Diệp chắc chắn đã sớm bị gặm không còn mẩu xương nào rồi.

Vậy thì việc người đàn ông này cứ rụt cổ trong phòng không ra, liệu có phải vì bị thương khá nặng nên đang âm thầm đề phòng bọn họ hay không?

Sự việc đến nước này, Kỷ Vân dù có đoán già đoán non thế nào thì cũng chỉ có thể chọn cách đánh cược một lần.

"Chúng tôi hết muối rồi, có thể dùng gạo đổi với cậu một ít được không?" Đây là cái cớ mà Vương Hòa đã bảo cậu ta nói.

Nhà bếp được dọn dẹp rất "sạch sẽ". Hai ngày nay ngoại trừ việc đun nước sôi vào mỗi ngày ra thì Ngô Diệp chưa từng nấu nướng gì trong bếp.

Mấy gian phòng dưới lầu ngoài phòng Ngô Diệp ở thì chỉ toàn chất đống đồ linh tinh chứ không có lương thực. Vương Hòa chọn cớ "đổi muối" là để thăm dò xem Ngô Diệp giấu lương thực ở đâu.

Nếu giấu trong phòng cậu ta ở thì nhân lúc cậu ta mở cửa có thể tranh thủ thăm dò tình hình bên trong.

Sự đa nghi và thận trọng quá mức của Vương Hòa lại vô tình cho Ngô Diệp cơ hội để kéo dài thời gian.

Ngô Diệp biết Kỷ Vân đang thăm dò, càng là lúc này thì càng không được để lộ sơ hở. Cậu giả vờ mất kiên nhẫn:

"Sao các người phiền phức thế, đứng đây chờ một lát."

Mẹ kiếp, may mà trong túi người đàn ông kia có một gói muối nhỏ, nếu không cậu lại phải đi mua nợ hệ thống rồi.

Vào phòng, Ngô Diệp thử dùng sóng não thương lượng với hệ thống: [Hệ thống à, mày có thể giúp tao giả giọng người đàn ông này nói hai câu được không, làm ơn đi mà!]

Hệ thống im lặng một lúc lâu rồi lạnh lùng đáp: [Một viên tinh hạch cấp 1.]

Mẹ kiếp, chém đẹp quá.

Nhị thiếu gia Ngô lộ hung quang: "Thành giao!"

"Anh cả, bọn họ muốn đổi muối." Ngô Diệp lục lọi lấy túi muối trong ba lô leo núi ra rồi giả vờ hỏi.

"Ừ, đổi đi." Giọng nói lạnh băng vang lên, nghe qua đúng là giọng của người đàn ông hôm nọ.

"Anh nói xem đổi bao nhiêu thì được?" Ngô Diệp không biết có phải do không cam lòng vì mất một viên tinh hạch chỉ đổi được ba chữ hay không mà lại hỏi thêm một câu.

"... Tùy cậu." Hệ thống quý chữ như vàng khiến Nhị thiếu gia tức đến nghiến răng.

Ngô Diệp bước ra khép cửa lại rồi ném túi muối vào lòng Kỷ Vân:

"Tôi không lấy gạo, tôi muốn thịt hộp."

Ngô Diệp không biết nấu cơm, cháo trắng loãng toẹt không có thức ăn mặn thì chẳng bằng uống dịch dinh dưỡng cho xong. Thịt hộp kia mùi vị chẳng ra sao nhưng ít nhất cũng có tí mùi thịt, ăn tạm cho đỡ thèm.

Kỷ Vân có chút khó xử: "Nhưng chúng tôi chỉ còn lại một hộp thôi." Nghe thấy giọng đàn ông nói chuyện trong phòng, Kỷ Vân càng kiên định với ý định hợp tác cùng Ngô Diệp.

Ngô Diệp ra vẻ đại gia: "Một hộp thì một hộp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!