Chương 8: (Vô Đề)

"Vâng, sư tôn!" Thẩm Dục lập tức dịch sang một bên, nhường ra nửa chỗ trống.

Y vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ý bảo tôi nằm xuống.

Tôi ngoài mặt tỏ ra bình thản, nhưng đôi tai đỏ bừng đã vô thức để lộ tâm trạng xao động.

Ban đầu, tôi cứ nghĩ mình sẽ trằn trọc cả đêm, không ngờ vừa cảm nhận được hơi ấm bên cạnh, chỉ một lát sau đã thiếp đi.

---

Cảm nhận được hơi thở đều đặn bên cạnh, Thẩm Dục mở mắt, lặng lẽ nhìn sư tôn chăm chú.

Đây là lần đầu tiên y được quan sát sư tôn ở khoảng cách gần đến vậy.

Ngón tay thon dài khẽ lướt qua gương mặt sư tôn, nhẹ nhàng phác họa từng đường nét.

Sư tôn thật đẹp.

Nhớ lại những lời trong giấc mơ, đôi mày y lại nhíu chặt.

Sư tôn đối xử với y tốt như vậy, sao có thể tổn thương y được?

Hơn nữa, sư tôn chỉ có duy nhất một mình y là đệ tử.

Có thể ở bên cạnh sư tôn, chỉ có y.

Thẩm Dục cúi xuống, gương mặt càng lúc càng gần, đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau. Y có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của tôi.

Như thể bị mê hoặc, y không tự chủ được mà tiến sát hơn.

Khi môi vừa khẽ chạm, cảm nhận được sự mềm mại ấy, Thẩm Dục như bị điện giật, vội vàng lùi lại.

Mình đang làm gì vậy?

Mình... sao lại dám hôn sư tôn?

A a a a a!

Nhưng mà...

ine/read/ma

-ton

-he

-thong

-loi&chuong=8]

y lại cảm thấy vui vẻ.

Y biết điều đó là sai, nhưng không thể khống chế nổi bản thân.

Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên khi sư tôn cứu y...

Hoặc khi sư tôn nhận y làm đồ đệ...

Hay trong suốt năm năm dài đằng đẵng ở bên nhau...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!