Chương 11: (Vô Đề)

Thẩm Dục vẫn không giận, thậm chí còn chậm rãi vỗ về tôi, giọng điệu lười biếng: "Đã bảo sư tôn ngủ thêm một lát rồi mà."

"Tối qua người luôn miệng kêu mệt, bây giờ còn muốn rời giường?"

Mặt tôi đỏ bừng, lập tức chui vào trong chăn, định nghẹn chết chính mình luôn cho xong!

Nhưng Thẩm Dục không cho tôi trốn, trực tiếp kéo tôi ra.

Y nhìn tôi, đôi mắt thâm trầm, nhẹ giọng hỏi: "Sư tôn muốn xuống giường rồi phủi sạch quan hệ sao?"

"Tối qua chính miệng người nói yêu ta, hôm nay liền trở mặt không quen biết?"

Hai mắt hắn đỏ hoe, ngập tràn nước mắt, trông vô cùng đáng thương, khiến lòng người mềm nhũn.

Nhưng… người chịu thiệt không phải là tôi sao?

"Sư tôn, nếu người không yêu ta, vậy ta đi ngay bây giờ.

ine/read/ma

-ton

-he

-thong

-loi&chuong=11]

Sẽ không ở lại đây để chướng mắt sư tôn nữa."

"Dù sao ta cũng chỉ là một đứa trẻ không nhà, nếu đến cả sư tôn cũng không cần ta, chẳng bằng cứ mặc ta tự sinh tự diệt đi."

Nói xong, y quay người định rời đi.

Thái độ kiên quyết, không giống đang giả vờ, tôi hoảng hốt vươn tay giữ chặt y.

"Đừng."

Thẩm Dục vẫn không chịu quay đầu, giọng điệu lạnh lùng: "Ta không muốn ép buộc sư tôn. Hiện tại ta đi ngay, người đừng cản ta."

"Không, sư tôn không hề miễn cưỡng." Tôi cắn răng, lên tiếng trấn an.

Y rốt cuộc dừng bước, giọng điệu thoáng nhẹ nhõm hơn: "Vậy, sư tôn thích ta đúng không?"

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, căng da đầu gật gật: "Ừm."

Y tiếp tục ép sát: "Vậy sư tôn phải chịu trách nhiệm với ta."

"Được."

Nhận được câu trả lời, lúc này y mới chịu quay lại, gương mặt đâu còn chút thương tâm nào, chỉ có nụ cười đắc ý như vừa bẫy được con mồi.

Giống như đã hoàn toàn nắm chắc phần thắng trong tay.

Cuối cùng, Thẩm Dục cũng trở thành đạo lữ của tôi.

Tin tốt: Các sư huynh đều đồng ý.

Chỉ có đại sư huynh thở dài than thở: "Nhà ta nuôi heo cũng có ngày ăn mất cải trắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!