Chương 1: (Vô Đề)

Tôi tên Mục Thanh.

Tôi xuyên không.

Không giống những người xuyên không khác.

Tôi bị Hắc Bạch Vô Thường lôi đi trong lúc đang ngủ, đến địa phủ rồi mới phát hiện hai tên đó bắt nhầm người!

Tuổi xuân của tôi còn tươi đẹp lắm mà!

Vất vả lắm mới thi đậu đại học, vậy mà cuộc đời lại kết thúc như thế.

Để bù đắp cho tôi, Diêm Vương cho ta tôi một thế giới để trọng sinh, còn trang bị cho tôi một cái thương thành, đảm bảo tôi ăn mặc không lo, sống cuộc đời sung sướng.

Là một thanh niên mắc hội chứng tuổi teen, tôi đương nhiên có ước mơ trở thành đại năng tuyệt thế, thế là tôi đến thế giới tu tiên này.

Sau khi xuyên không, tôi vừa định bắt đầu sự nghiệp trở thành thiên tài tuyệt thế thì đột nhiên phát hiện một chuyện khiến người ta đau khổ.

Cái tên Diêm Vương không đáng tin kia lại biến tôi thành một đứa trẻ!

May mắn mạng tôi lớn, được sư tôn – cũng chính là chưởng môn tiền nhiệm của Thiên Linh Phái – nhặt về.

Nhờ có căn cốt tốt, tôi được thu nhận làm đệ tử, trở thành quan môn đệ tử của người.

Sư tôn cưng chiều, các sư huynh nuôi lớn, tôi cứ thế mà trưởng thành với một tính cách chẳng sợ trời chẳng sợ đất.

Không ai dám chọc tôi, mà cũng chẳng có ai tôi không dám chọc.

[A... A a!]

[Không cần... Không... Muốn.]

[A!]

Một tiếng la vang lên, tôi rốt cuộc cũng bừng tỉnh từ cơn ác mộng.

Tôi đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nhớ lại cảnh tượng trong mơ liền không khỏi rùng mình một cái.

Tôi... tôi vậy mà lại mơ thấy mình bị một người đàn ông đè xuống!

ine/read/ma

-ton

-he

-thong

-loi&chuong=1]

Chẳng lẽ mùa xuân của tôi đến rồi sao?

Cộng cả kiếp trước lẫn kiếp này, tôi mới sống tổng cộng 36 năm.

Dù chưa từng nói ra, nhưng xu hướng giới tính của tôi chắc chắn là thích phụ nữ.

Làm sao ta có thể thích đàn ông, hơn nữa còn bị đè xuống như thế kia được!

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Nhất định chỉ là ác mộng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!