Bốn ngày liên tục, Lục Ngôn Sơ đều từ chối lời mời đi ăn của Giang Dập, mà lý do thì không hề lặp lại. Giang Dập chống cằm bằng ngón trỏ, chăm chú nhìn tin nhắn đối phương vừa gửi tới: "Tối qua em ngủ không ngon nên em về ký túc xá ngủ bù một giấc. Tối nay lớp trưởng có tổ chức tiệc nướng, tan học anh cứ đi thẳng tới đó nhé."
Lúc ấy là 11 giờ 30, chưa đến giờ ăn trưa mà em ấy đã khéo léo báo trước rằng lịch trình buổi tối của mình đã kín.
"Không đúng!"
Giang Dập âm thầm suy nghĩ một lát, cứ cảm thấy em trai đang có chuyện gì đó giấu mình.
"Haizz, còn có thể có chuyện gì nữa?" 12 giờ 25 phút, Hứa Tư Phàm vừa đi vừa nói "cho qua", từ cổng căn tin nhích dần về phía các ô cửa nhỏ. Xung quanh rất ồn ào nên hắn chỉ có thể nói to hơn để nói chuyện với Giang Dập đang đi chếch phía sau.
"Chắc là có người yêu rồi." Hắn lập tức phủ định, lên giọng chắc nịch: "Không, không phải chắc mà là sự thật rõ ràng. Yêu rồi chứ gì nữa, ngày thường em nó vừa phải đi học vừa làm thêm, chẳng phải nên tranh thủ thời gian ăn cơm để ở bên bạn gái cho thật tốt sao?"
Giang Dập không nhìn đường, suýt nữa đụng vào cánh tay của người vừa đi ngang qua.
Mấy phút sau người đi theo phía sau vẫn im lặng, Hứa Tư Phàm quay đầu nhìn anh, với ánh mắt kiểu "mày không cần nói, tao hiểu hết rồi".
"Làm cha mà nghe con gái có bạn trai thì ai mà không có biểu cảm như mày."
"…"
"Nhưng mà tao cũng tò mò thật đấy, hồi cấp ba, con gái thích Tiểu Ngôn Sơ cũng không ít, thể loại gì cũng có. Thế mà em trai chúng ta một lòng học hành, thanh tâm quả dục, ngay cả hoa khôi của trường đứng trước mặt cũng chẳng thèm để ý."
Giang Dập bật cười, giọng điệu có chút đắc ý: "Chậc, điểm này thì giống tao chứ sao."
Hứa Tư Phàm nhắc nhở ông bố già này: "Mày tìm lúc nào đó bảo Tiểu Ngôn Sơ đưa người ta ra ngoài ăn một bữa để mọi người làm quen một chút."
"Em ấy có chừng mực, cứ để em ấy tự quyết định là được." Giang Dập kéo Hứa Tư Phàm sang bên cạnh vài bước. Một cô gái đang bưng bát canh gà hầm tìm chỗ ngồi, suýt chút nữa thì đụng phải hai người họ.
Hứa Tư Phàm ngửi thấy mùi thơm của canh gà hầm nấm, ánh mắt đuổi theo, cô gái quay lại mỉm cười với hắn ta, rất nhiệt tình nói: "Hôm nay quầy này đông lắm, đàn anh mau mau đi đi."
"Cảm ơn nhé."
Với mức độ xếp hàng dữ dội này, đợi đến lượt họ chắc đến miếng gà cũng chẳng còn.
Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi, trời càng lúc càng lạnh rồi.
Hôm nay Lục Ngôn Sơ vẫn mua cơm ở căn tin rồi mang về ký túc xá ăn. Chủ yếu là cậu sợ vừa mới nói dối xong, quay đầu lại đụng phải Giang Dập thì sẽ không biết giải thích thế nào.
Cậu tùy ý chọn một quầy ít người xếp hàng, cũng thật tình cờ, lại là quầy món Quảng Đông. Vì vội nên cậu gọi một suất cơm gà luộc, bảo cô phụ bếp cho thêm nhiều nước chấm gừng.
Ra khỏi căn tin, Lục Ngôn Sơ đi dọc theo bậc thang xuống dưới. Cậu một tay xách cơm, tay kia cho vào túi áo để giữ ấm. Gió bắc rít qua lưng cậu, rồi men theo cổ áo lạnh buốt luồn vào trong, khiến dạ dày cậu lạnh thấu tim.
Đối với một người phương nam sống lâu năm trong vùng khí hậu cận nhiệt đới gió mùa mà nói, mùa đông ở Bắc Kinh quả thực là một thử thách lớn.
Lục Ngôn Sơ trong lòng suy nghĩ xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến sinh nhật Giang Dập, năm nay nên chuẩn bị quà gì cho tốt đây?
Ba bốn nam sinh vừa nói chuyện vừa đi lên bậc thang. Lúc đầu Lục Ngôn Sơ hoàn toàn không để ý đến họ, nhưng cậu nhạy bén cảm nhận được có người luôn nhìn chằm chằm vào mặt mình. Theo bản năng ngước lên, ánh mắt liền chạm phải tên tóc vàng đi ở giữa.
Tên tóc vàng không biết đã bị ký ức nào đánh thức, Lục Ngôn Sơ và hắn vẫn còn cách một khoảng, nhưng chỉ cần cậu liếc mắt qua, hắn ta suýt nữa thì bước hụt chân.
Chưa đến hai giây, Lục Ngôn Sơ đã thu lại ánh mắt. Nhưng cậu nhanh chóng lại nhìn về phía tên tóc vàng, đầu tiên là nhìn chằm chằm chuỗi hạt trên cổ tay, rồi chuyển sang sợi dây chuyền treo trên thắt lưng.
Tên tóc vàng trong lòng than khổ không ngừng, hận không thể tàng hình ngay tại chỗ để trốn đi.
Cậu ta nhớ lại sau khi buổi hội thao của trường kết thúc, Ngụy Kiêu vì liên tiếp mất mặt trước mặt Tần Du Nhiên nên hận Lục Ngôn Sơ đến nghiến răng, tiện thể trút giận lên mình. Tên tóc vàng cũng bị mắng cho ngớ người, bèn nói thẳng: "Tìm người đánh một trận là ngoan ngay."
"Chẳng phải chỉ là người có chút cao ráo, chân dài, lại rất biết chạy thôi sao? Cái này thì liên quan gì đến chuyện biết đánh nhau?"
Ngụy Kiêu gật đầu: "Vậy một mình mày xử lý nó đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!