Hai ngày nay nhiệt độ giảm rõ rệt, số người chạy ra ngoài chơi ít đi, thay vào đó là những người thích ngồi trong lớp lướt điện thoại. Lục Ngôn Sơ thấy trong nhóm chat bốn người, Hứa Tư Phàm liên tục gửi hơn chục tin nhắn kèm theo cả tấn sticker, đặc biệt tất cả đều tag Phó Minh Đình.
[Fan: Anh Đình ơi, tiệm giặt ủi báo áo khoác của em giặt xong rồi. Chiều nay hai tiết cuối em không có lớp, em qua lấy rồi mang qua cho anh nha @ting]
[Fan: Thực ra tửu lượng của em tốt lắm, đêm hôm trước chỉ là một sự cố thôi! Anh tin em đi!!! @ting]
[Fan: Em xin lỗi anh, hay là em đền cho anh cái mới nhé?]
[Fan: [Em quỳ lạy anh. jpg]]
Mọi chuyện bắt đầu từ đêm tiệc nướng hai ngày trước, lúc đó cả bọn đã uống khá nhiều. Hứa Tư Phàm vốn đã nói nhiều, khi say lại càng như một cái máy, lặp đi lặp lại cùng một câu. Giang Dập bị hắn làm phiền đến mức đau đầu, chỉ muốn vứt hắn thẳng vào thùng rác ven đường. Cuối cùng, trọng trách đưa cậu chủ Hứa về nhà rơi vào tay Phó Minh Đình.
Phó Minh Đình là người lịch thiệp, dù bị nôn bẩn hết cả người, anh cũng chẳng hề nhắc đến. Chính Hứa Tư Phàm chợt nhớ ra, lúc đó Phó Minh Đình thấy hắn lạnh nên tốt bụng cởi áo khoác đưa cho, hắn định nói "cảm ơn" nhưng vừa cúi đầu đã nôn thẳng lên áo của người ta.
Cậu chủ Hứa không biết phải sợ hay do say, cứ ngơ ngác nhìn Phó Minh Đình. Ngược lại, đối phương còn an ủi rồi kiên nhẫn đưa hắn về tận cửa ký túc xá.
Vừa bước qua cổng ký túc xá, cơn gió lạnh ùa đến khiến hắn tỉnh táo hơn. Hứa Tư Phàm vội quay người giật lấy chiếc áo khoác bẩn từ tay Phó Minh Đình, lắp bắp nói "xin lỗi" một tiếng rồi hấp tấp chạy lên lầu, chẳng kịp cho anh phản ứng.
Trước khi ngủ hắn vẫn thầm than rằng hình tượng đẹp trai của mình đã hoàn toàn sụp đổ.
Tỉnh dậy hắn vớ ngay cái gối úp lên mặt, như thể sống không còn gì luyến tiếc.
Tuy vậy cậu chủ Hứa vẫn quyết định đối diện với sự thật. Ừm, trước tiên là phải mang áo đi giặt khô để thể hiện thành ý.
Mãi đến khi chuông vào học vang lên, Phó Minh Đình mới trả lời trong nhóm, giọng điệu có chút bất lực, hai ngày nay anh đã phải nói câu "không sao" không biết bao nhiêu lần.
[ting: Thật sự không sao đâu, Tư Phàm. Cũng không cần đền cái mới, anh lấy lại cái này được rồi. Chỉ là ngại cho cậu phải đi lại một chuyến, chiều nay anh phải ra ngoài một lát, bốn giờ sẽ về trường.]
Hứa Tư Phàm chắc đang lơ đễnh trong lớp, cậu lập tức trả lời: [Dạ được, anh Đình, lát nữa em nhắn lại cho anh nhé.]
Vậy rốt cuộc có đền cái mới không? Đang xếp hàng chờ ăn trưa ở căn tin, vừa ngồi xuống Lục Ngôn Sơ đã hỏi Giang Dật.
Giang Dập vừa gắp cái đùi gà trong đĩa mình sang đĩa Lục Ngôn Sơ, vừa thành thạo nhặt hết hành lá ra: "Không, anh ấy thật sự thấy không sao, tính ảnh tốt lắm. Chủ yếu là Tư Phàm lần này không hiểu sao nó lại khách sáo đến thế. Không đền được áo mới, nó lại bồi thường cho người ta một lon cà phê hòa tan."
Lục Ngôn Sơ: "…"
Thôi được, cũng coi như là đúng ý người ta.
Ăn cơm xong, hai người chia tay ở cổng căn tin. Giang Dập đến phòng máy của trường để giúp chỉnh sửa thiết bị, còn Lục Ngôn Sơ thì đến thư viện trả sách.
Cửa thang máy mở ra, Lục Ngôn Sơ theo bản năng nép sang một bên để người bên trong ra ngoài trước. Vừa định ấn nút đóng cửa thì nghe thấy có người gọi đợi một chút, bước chân dồn dập chạy tới, cậu vội vàng giữ cửa lại.
Cô gái ôm vài quyển sách chuyên ngành, thở nhẹ, ngước nhìn lên rồi mỉm cười với Lục Ngôn Sơ: "Ngôn Sơ à, trùng hợp quá."
"Chào chị."
"Chị vừa gặp anh cậu, thầy Viên gọi cậu ấy đến giúp ở phòng máy."
"Vâng, trưa nay tụi em ăn cơm cùng nhau."
Thang máy im lặng, Lục Ngôn Sơ chủ động hỏi chuyện để phá vỡ bầu không khí: "Chị ăn cơm chưa ạ?"
La Ỷ Thanh quay đầu nhìn cậu: "Ăn sáng muộn nên chị chưa đói, để bụng chờ tiệc tối nay."
La Ỷ Thanh cũng là thành viên trong nhóm của Phó Minh Đình, cô là sinh viên năm ba. Lục Ngôn Sơ đã gặp cô vài lần, mỗi lần trò chuyện ngoài những lời hỏi thăm đơn giản như thời tiết hay ăn uống, họ luôn nói về Giang Dập. Chỉ có chủ đề này mới khiến Lục Ngôn Sơ có hứng thú.
Có một lần nhóm họ đi ăn, Lục Ngôn Sơ bị Hứa Tư Phàm kéo đi ăn ké. Khi biết cậu là em trai Giang Dập, La Ỷ Thanh đã chăm sóc cậu rất chu đáo, gắp toàn món cậu thích ăn. Khi mọi người đang vui vẻ ồn ào mà cậu chỉ ngồi im lặng, cô lại tinh tế rót một ly nước trái cây cho cậu.
Trước khi gặp La Ỷ Thanh, Lục Ngôn Sơ đã nghe tên cô từ chính miệng Giang Dập, người vốn ít khi khen ngợi ai. Anh từng nói qua điện thoại: "Lần này công lao phải kể đến chị Ỷ Thanh, ý tưởng rất ngắn gọn, quả thực rất lợi hại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!