Thứ sáu, ngày cuối cùng của hội thao trường, hai hạng mục được mong chờ nhất đang chuẩn bị bước vào cuộc tranh tài cuối cùng.
Lục Ngôn Sơ được xếp ở vị trí chạy cuối của đội tiếp sức, đây cũng là yêu cầu của chính cậu. Người chạy đầu là ủy viên thể thao của lớp, một chàng trai vạm vỡ. Nghe đồn, hồi cấp ba, cậu ta đã đảm nhận chức vụ này ba năm liền, có tính cách đặc biệt lạc quan, luôn cười toe toét để lộ hàm răng trắng mỗi khi gặp người khác. Hai vị trí chạy giữa là hoàng tử bóng đá của lớp và người bạn cùng phòng với Lục Ngôn Sơ, Kiều Nam.
Trước khi chạy, Kiều Nam khá căng thẳng, cậu cứ hít thở sâu liên tục. Lục Ngôn Sơ bận rộn nên không có nhiều thời gian ở ký túc xá, cậu cũng không phải người nói nhiều nên mối quan hệ với ba người còn lại không quá thân thiết, giống như những người bạn cùng phòng bình thường sống dưới một mái nhà. Nhưng Lục Ngôn Sơ lại rất thích kiểu sống không làm phiền lẫn nhau thế này, rất yên tĩnh và thoải mái.
"Chạy theo gió, tự do là phương hướng…"
Cậu bạn ủy viên thể thao làm khá có nghi thức, khi xông ra khỏi vạch xuất phát, cậu ta bất ngờ hát lớn một câu. Những người xung quanh, dù quen hay không, đều hát theo: "Đuổi theo sức mạnh của sấm sét…"
Hứa Tư Phàm không khỏi cảm thán: "Đúng là tuổi trẻ!"
Giang Dập đứng bên cạnh duỗi người, rồi bỏ một viên kẹo bạc hà vào miệng để tỉnh táo. Anh thức đến gần 3 giờ sáng mới ngủ, Phó Minh Đình còn "tàn bạo" hơn, làm việc thẳng đến 4 giờ rưỡi, cứ như thể sợ mình sống quá lâu vậy.
Hai người chạy đầu và việc trao gậy khá suôn sẻ. Đến người thứ ba, Kiều Nam nhận gậy chậm hơn người khác. Mấy cậu bạn cùng lớp nôn nóng hò hét "Nhanh lên, chạy đi, chạy đi" khiến Kiều Nam vốn đã căng thẳng càng thêm hoảng loạn. Cậu chỉ biết chạy theo bản năng đến trước mặt Lục Ngôn Sơ, nhưng vừa giơ tay, chiếc gậy tiếp sức đã rơi thẳng xuống.
Lục Ngôn Sơ phản ứng cực nhanh, không kịp nhíu mày, vươn tay phải ra chộp lấy gậy một cách nhanh như chớp, cứu vãn tình thế một cách đầy may mắn. Họ đã lãng phí hai giây.
Lục Ngôn Sơ nắm chặt chiếc gậy, lao vút đi như một tia chớp. Cậu hoàn toàn khác với hình ảnh cậu thiếu niên cố ý kiểm soát nhịp độ khi chạy 1500 mét hôm qua. Lúc này, toàn thân cậu toát ra một vẻ hung dữ và mạnh mẽ. Chiếc áo phông trắng rộng thùng thình bị gió thổi bay một góc, cổ áo bên trái hơi trượt xuống, để lộ phần xương quai xanh trắng muốt và nổi bật. Cậu dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn, kể cả Giang Dập.
Anh nhìn Lục Ngôn Sơ chạy về đích với tốc độ áp đảo, rồi xuyên qua đám đông, huýt sáo chúc mừng người chiến thắng. Khi Lục Ngôn Sơ nhìn về phía mình, anh lười biếng giơ tay, lắc lắc hai chai nước đang cầm.
"Qua đây uống nước đi."
Lục Ngôn Sơ một tay khẽ che trán, tay kia nhẹ nhàng gạt những cô gái đang cố gắng đến gần, khóe môi khẽ cong lên nụ cười nhạt rồi đi thẳng đến trước mặt Giang Dập. Nắp chai đã được vặn sẵn, Lục Ngôn Sơ nhận lấy, ngửa đầu uống nước. Giang Dập nhìn yết hầu của cậu lên xuống, dặn dò "Uống chậm thôi," nhưng lời còn chưa dứt, anh đã ngáp một cái.
Lục Ngôn Sơ bất lực: "Xin anh, làm ơn ngủ sớm một chút đi, em không muốn mất đi anh trai khi tuổi còn trẻ vậy đâu."
"…Yên tâm." Vừa nói xong, anh lại ngáp một cái nữa.
Lục Ngôn Sơ vừa rồi đối mặt với người đồng đội làm rơi gậy còn không nổi nóng, vậy mà bây giờ lại bị một câu nói lơ đãng của Giang Dập chọc tức đến mức chửi thề: "Yên tâm cái đéo gì!"
Giang Dập: "…"
Hứa Tư Phàm vừa cười vừa vỗ lưng Lục Ngôn Sơ: "Nhìn em mình giận kìa."
Giang Dập cắn vỡ viên kẹo bạc hà trong miệng, cảm giác mát lạnh lập tức xộc thẳng l*n đ*nh đầu. Anh dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ môi trên, hít một hơi, trông tỉnh táo hơn hẳn. "Tối nay anh sẽ ngủ sớm, anh thề!" Anh nghiêng đầu về phía Lục Ngôn Sơ, ánh mắt trông rất chân thành, thậm chí còn có chút đáng thương. Giang Dập có cả trăm cách để dỗ dành Lục Ngôn Sơ, đều là kinh nghiệm tích lũy từ nhỏ.
Còn Lục Ngôn Sơ cũng không phải không biết một nửa trong số đó là chiêu trò của anh trai. Anh vẫn sẽ vô thức coi cậu là một đứa trẻ, không màng đến thể diện, chỉ để dỗ cậu vui. Lục Ngôn Sơ âm thầm thở dài trong lòng, nhưng vẫn thuận theo anh trai, như thể thật sự tin vào lời nói nhảm của anh.
"Ừm, mười hai giờ em sẽ gọi điện nhắc anh."
Hứa Tư Phàm gửi đoạn video vừa quay được vào nhóm bốn người. Hai mươi phút sau, Phó Minh Đình xuất hiện, thả liền ba biểu tượng ngón tay cái cho Lục Ngôn Sơ.
[Fan: …Anh vừa mới tỉnh dậy đấy hả, hay là chưa ngủ miếng nào?]
[ting: Ngủ được năm tiếng, tinh thần hiện tại rất ổn định.]
[Fan: [Anh giỏi. jpg]]
Hôm đó hắn chơi bóng rổ cả buổi chiều, đói đến mức có thể nuốt chửng cả một con bò. Tình cờ hắn ngồi đối diện Phó Minh Đình, sau vài câu chào hỏi đơn giản hắn bắt đầu ăn ngấu nghiến. Lẩu rất nóng và cay, hắn ăn mà mồ hôi nhễ nhại, không ngừng uống nước. Sau này, chính Giang Dập đã nói rằng hôm đó hắn đã tạo ra một bộ sưu tập biểu cảm hoàn chỉnh. Nếu không phải vì khuôn mặt này chống đỡ, mấy đàn chị chắc chắn sẽ mất hết ấn tượng tốt về hắn. Đó là lần đầu tiên hắn gặp Phó Minh Đình.
Anh không nói nhiều, khí chất rất tốt, trước khi ra ngoài nghe điện thoại còn nói một tiếng "xin lỗi". Hứa Tư Phàm nhìn là biết đó là thói quen tốt đã được rèn giũa từ trong xương. Không chỉ vậy, anh còn ăn uống rất lịch sự, chỉ cần anh im lặng ngồi đó, vẫn là một sự hiện diện không thể xem thường.
Đến mức Hứa Tư Phàm nhìn thấy anh là lại nghĩ đến người chú nhỏ của mình, người đàn ông đã ngoài 40 nhưng vẫn phong độ như ngày nào. Nhưng Phó Minh Đình chỉ lớn hơn hắn hai tuổi, hắn không thể gọi người ta là chú, điều đó không thích hợp. Ban đầu, hắn nghĩ đối phương là một mọt sách chính hiệu, mắc chứng lo âu lại sợ giao tiếp, không ngờ tiếp xúc rồi mới thấy anh lại khá hài hước.
Nói chuyện vài câu, Hứa Tư Phàm liền ném điện thoại lên bàn, chuyên tâm nhặt hành lá trong món cà chua xào trứng. Ngước lên, hắn thấy Giang Dập đang cắn đầu đũa, nhìn chằm chằm vào một vị trí chéo đối diện. Khi hắn nhặt xong hành và ngẩng đầu lên lần nữa, Giang Dập vẫn giữ nguyên tư thế, không biết đang nhìn gì mà say mê đến vậy.
"Này, có cô gái xinh đẹp nào đã cướp mất hồn mày rồi hả?" Hứa Tư Phàm tò mò quay đầu, nhìn theo ánh mắt của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!