Lúc Lục Ngôn Sơ nói, ánh mắt Giang Dập luôn tập trung trên khuôn mặt cậu. Không cần phải né tránh ai nữa, tay phải anh trượt dọc theo mặt bàn rồi nắm lấy lòng bàn tay Lục Ngôn Sơ bóp nhẹ, một sự an ủi thầm lặng mà dịu dàng. Ánh mắt Hứa Tư Phàm vô thức liếc qua, hắn nhìn Lục Ngôn Sơ nắm chặt ngón tay Giang Dập lại, hai bàn tay thon dài xinh đẹp thoáng chốc đan xen rồi tách ra. Hắn đột nhiên cảm thấy cay xè mũi, lồng ngực cũng không khỏi dâng lên những gợn sóng nhỏ, thật sự rất cảm động.
Rõ ràng hắn ghét nhất mấy chuyện yêu đương sến sẩm, thấy nhiều bạn bè xung quanh thay nhau dỗ dành bạn gái, ai nấy đều bị sai bảo hay bị mắng mà vẫn vui vẻ. Hứa Tư Phàm thành tâm tự thấy mình không làm được như thế, cần gì phải khổ vậy chứ? Nếu tình yêu phải đánh đổi bằng tự do thì xin miễn cho hắn hưởng thụ. Thế nhưng lúc này, tận mắt chứng kiến sự tương tác nhỏ đầy ăn ý giữa Giang Dập và Lục Ngôn Sơ, nhìn thấy nụ cười trên khóe môi hai người và ánh mắt thỉnh thoảng giao nhau, Hứa Tư Phàm bỗng thấy thật tuyệt.
Có lẽ tình yêu vốn dĩ có hàng ngàn hình dáng, bạn không cần phải áp dụng công thức yêu đương của người khác và cũng không cần phải thuyết phục mọi người đều thích mình. Dùng bữa xong, Giang Dập gọi phục vụ đến thanh toán rồi cùng Lục Ngôn Sơ đi vào nhà vệ sinh. Hứa Tư Phàm thất thần ôm chiếc cốc thủy tinh nhìn chằm chằm hai bóng lưng đi xa, hắn phát hiện hình như mình có chút ghen tị.
Trong thế giới rộng lớn này, có một người bầu bạn cùng yêu thương lẫn nhau hình như cũng không tệ.
"Nghĩ gì thế?" Thấy hắn cứ ngẩn người, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn khiến anh cuối cùng cũng không nhịn được mà mở lời.
Giọng nói quen thuộc lọt vào tai làm Hứa Tư Phàm đột nhiên run lên, tay hắn run rẩy khiến nước trong cốc thủy tinh cũng theo đó lay động. Hắn vội vàng nặn ra một nụ cười, ánh mắt vừa chạm vào đối phương liền quay đi chỗ khác: "Nghĩ xem rốt cuộc hai người họ móc nối với nhau từ khi nào, suốt bao năm qua cứ lén lút ngay dưới mắt em."
Hắn đặt cốc nước xuống rồi lại chọc chọc vào chiếc điện thoại trên bàn, trong lòng hơi khó chịu một chút nhưng vẫn quay đầu nhìn Phó Minh Đình. Dù sao thì nói chuyện với người ta như thế cũng khá là bất lịch sự.
"Em đã bảo mà, anh Dập và Tiểu Ngôn Sơ dạo này không bình thường, không khí cứ là lạ mà anh Đình còn không tin em. Anh xem, giờ chứng thực rồi chứ?"
Phó Minh Đình nghe thấy buồn cười, anh dám cá là cái "không bình thường" trong miệng cậu nhóc này chẳng liên quan gì đến chuyện yêu đương cả, nếu không vừa nãy hắn đã không có vẻ mặt ngây ngốc đến mức há hốc mồm như thế.
"Phải, em là giỏi nhất, nhìn cái là biết người từng trải ngay."
Hứa Tư Phàm không đến mức không nghe ra lời trêu chọc trong câu nói của anh nên hắn cũng bị chọc cười: "Anh Đình bị Giang Dập làm hư rồi."
"Thật sao?" Phó Minh Đình nhướng mày, "Chắc chắn không phải bị em làm hư sao?"
Hứa Tư Phàm nghiêng đầu, sự khó chịu nhỏ nhoi ban nãy đã không còn, hắn nháy mắt nói: "Cảm ơn lời khen của ông chủ nhé."
Phó Minh Đình cười xoa tóc hắn rồi hùa theo: "Không có gì."
Trên đường đi ngang qua một tiệm văn phòng phẩm, Lục Ngôn Sơ vào mua bút và sổ. Giang Dập đứng bên ngoài nghe điện thoại nhưng cứ vài giây lại liếc nhìn về phía trong một lần. Hứa Tư Phàm múc một muỗng kem Phó Minh Đình mua cho, hắn thật sự không thể nhìn nổi "hòn vọng phu" nào đó nữa nên chậc một tiếng: "Đừng nhìn nữa, em ấy không lạc được đâu."
Giang Dập lườm hắn một cái, đúng là cái tên chết tiệt này thật không biết điều. Hứa Tư Phàm lại đặc biệt ngây thơ làm mặt quỷ với anh, khi Giang Dập vừa giơ tay lên là hắn đã cười hì hì chạy ra sau lưng Phó Minh Đình để trốn.
Về đến ký túc xá, Lưu Phàm đang nói chuyện điện thoại với bạn gái. Hứa Tư Phàm vừa vào cửa đã nghe thấy câu "bảo bối" mùi mẫn của hắn ta, đúng là nũng nịu đến mức khiến người ta nổi da gà. Tắm xong đi ra ngoài mà bên kia vẫn đang nói chuyện nồng nhiệt, lần đầu tiên Hứa Tư Phàm có cảm giác chênh lệch tâm lý của một kẻ độc thân, hắn thấy Lưu Phàm sao mà phiền thế.
Vừa nãy còn gọi là bảo bối, giờ lại chuyển sang "Dear".
"Hay cậu nói thẳng tiếng anh luôn đi, tiện thể luyện luôn cả khẩu ngữ cho rồi."
Lưu Phàm ngẩn ra một lúc rồi chớp mắt: "Giọng phổ thông của tôi còn chưa đủ chuẩn sao?"
Hứa Tư Phàm lườm một cái rồi lười đôi co với hắn ta, hắn thành thạo tìm tai nghe chống ồn đeo vào rồi ôm sách trèo lên giường. Hắn ngủ thiếp đi lúc nào không biết, lúc tỉnh dậy chỉ có thể nhớ lại những hình ảnh vụn vặt trong mơ đầy hỗn loạn và méo mó. Rất nhiều khuôn mặt chen chúc nhau với ánh mắt như những lưỡi dao bay tới tấp khiến người ta ngạt thở.
Hứa Tư Phàm ôm chăn ngẩn người một lúc cho đến khi bạn cùng phòng lê dép đi vệ sinh, tiếng đóng cửa làm hắn giật mình mới thoát ra khỏi giấc mơ quái dị đó.
Liên tiếp mấy ngày đều mơ những giấc mơ tương tự, Hứa Tư Phàm luôn cảm thấy tâm trạng sa sút vô cớ, cho đến sáng nay tâm trạng càng tụt xuống điểm đóng băng. Vì hắn đã nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc trong đám đông hỗn loạn ấy. Hứa Tư Phàm không chú ý nên bước hụt chân, may mà Lưu Phàm phát hiện ra liền vội vàng đưa tay kéo hắn lại.
"Ây da, ăn cơm căng tin mà cũng có thể ăn mất hồn thế hả?"
Hứa Tư Phàm đứng vững trên bậc thang rồi gượng cười một cái. Nhưng khi hắn bước xuống và vừa mới rẽ một góc, tùy ý liếc mắt đã thấy bóng dáng cao ráo thẳng tắp của Phó Minh Đình phía trước. Một cô gái đứng trước mặt anh đang cúi đầu nói gì đó, thỉnh thoảng dùng mu bàn tay lau mặt như đang khóc. Phó Minh Đình thì ôm lấy vai cô ấy dỗ dành, còn lấy khăn giấy ra lau nước mắt cho cô. Hai người trông vô cùng thân thiết.
Hứa Tư Phàm khựng lại, đầu óc ngay lập tức bắt đầu quay cuồng. Hắn cố gắng nhớ lại tất cả các cô gái quen biết để so sánh nhưng kết quả là không phải ai cả. Sắc mặt Hứa Tư Phàm trầm xuống, hắn mím môi không nói một tiếng nào mà bỏ đi luôn. Cả buổi chiều hắn đều vô cùng bực bội, không chơi điện thoại cũng không tán gẫu với ai mà chỉ ngồi yên trên ghế. Cứ vài phút hắn lại lén lút suy đoán cô gái được Phó Minh Đình ôm ban nãy rốt cuộc có quan hệ gì với anh. Chắc không phải là người học ở đây, nếu không đã sớm bị đào ra rồi, vậy là ai chứ? Bạn học cấp ba? Hay người yêu cũ?
Càng nghĩ càng khó chịu, Hứa Tư Phàm bực bội đập chiếc bút bi trong tay xuống bàn. Lưu Phàm đang ăn cay thấy vậy liền liếc nhìn sang: "Tư Phàm…"
"Đừng chọc tôi."
Lại làm sao nữa rồi đại thiếu gia? Tối đó hắn không ăn cơm cùng Giang Dập và Lục Ngôn Sơ vì vốn dĩ không có khẩu vị. Hai tiết tự học buổi tối trôi qua khá nhanh, Hứa Tư Phàm ép mình tập trung vào sách vở để người không còn khó chịu như trước nữa. Hắn thậm chí còn âm thầm tự kiểm điểm mình rằng dù Phó Minh Đình có ôm ấp ai đi chăng nữa thì hắn cũng không nên làm mình làm mẩy như thế. Thật là quá làm tổn hại đến uy danh của Hứa thiếu gia!
Vài phút trước khi chuông reo, Hứa Tư Phàm lấy điện thoại ra xem WeChat nhưng nhóm chat bốn người vẫn yên tĩnh đến lạ. Hắn theo thói quen gõ vài chữ rồi lại nhanh chóng xóa đi, vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo nhét điện thoại vào túi. Chỉ là sự kiêu ngạo này không duy trì được lâu khi hắn lại bị Lưu Phàm làm phiền, Hứa Tư Phàm giận dữ ném tai nghe rồi cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi ký túc xá. Hắn chạy một mạch xuống lầu rồi đứng hóng gió một lúc, đột nhiên không hiểu sao lại nghĩ đến chuyện sắp đến kỳ nghỉ lễ và cả thời gian sinh viên năm tư sắp ra trường. Hắn từ từ cúi mặt xuống rồi khẽ thở dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!