Khoảng hơn mười giờ tối, tại một con hẻm gần phố ẩm thực cổng đông, một nhóm các cô gái ăn mặc lộng lẫy cầm điện thoại cười đùa. Ống kính chĩa vào cô gái tóc dài đang bị họ vây quanh, đèn flash phản chiếu khuôn mặt tái nhợt và sợ hãi của nạn nhân.
"Mặt mũi như thế này mà cũng dám quyến rũ người ta à? Nè, mày không soi gương hả?"
Có người đưa tay kéo áo cô gái làm cổ áo bị tụt xuống, ống kính điện thoại cũng theo đó lia xuống thấp hơn.
"Ôi, nhìn gầy gò bé nhỏ thế mà cũng có vốn đấy…" Lời chưa dứt đã bị người khác dùng khuỷu tay thúc một cái, kẻ đó lén liếc nhìn ai đó rồi chột dạ nói tiếp, "Đương nhiên so với Xí Xí nhà mình thì kém xa, Giang Dập nhìn trúng mới là lạ."
Sau khi quay xong đoạn video ngắn ba mươi giây, Ngô Xảo Hề rụt tay lại với vẻ mệt mỏi. Khóe môi cô ta mang theo nụ cười nhưng vẻ mặt tuyệt đối không vui vẻ gì, bản thân cô ta bị đem ra so sánh với loại người này thật sự là hạ thấp giá trị. Nhìn đồng bọn lúc thì véo má, lúc thì giật tóc đối phương, Ngô Xảo Hề bóc một viên kẹo rồi từ từ nhai. Cô ta chăm chú nhìn gương mặt cô gái kia nhăn nhúm lại, nhưng cho đến khi viên kẹo tan hết trong miệng và dư vị biến mất, cô ta vẫn không đợi được tiếng khóc lóc cầu xin như mong đợi.
Thật vô vị, Ngô Xảo Hề đột nhiên mất hứng thú, cô ta nhíu mày hỏi: "Ngày mai cuối tuần, các cậu định làm gì?"
Tiểu thư này vốn tính tình thất thường nên mọi người cũng đã quen rồi.
"Mai mình phải đi Thượng Hải xem hòa nhạc, anh trai mình nhờ người nội bộ kiếm được vé hàng VIP ở hàng đầu luôn."
"Mình phải về nhà một chuyến, mai là sinh nhật mẹ mình nên ở nhà gọi mấy cuộc rồi."
"Mai mình dẫn em trai đi chơi Universal Studios, tuần này mà không giữ lời hứa thì tiểu thiếu gia đó sẽ dỡ phòng mình mất."
Càng lúc càng vô vị. Ngô Xảo Hề dùng ngón tay cuộn lọn tóc rồi khẽ thở dài, cô ta từ trong chiếc túi hiệu lấy ra một chiếc kéo nhỏ màu hồng. Những người bạn xung quanh lập tức thay đổi biểu cảm, chờ đợi màn kịch hay cuối cùng.
"Mày tự làm, hay để tao tự tay làm đây?"
Ngô Xảo Hề có một khuôn mặt xinh đẹp và ngây thơ, khi cười lên tạo cho người ta cảm giác vô tội. Hệt như lúc này cô ta đang ôn hòa hỏi han, cứ như thực sự đang nghiêm túc thương lượng với đối phương vậy. Cố gắng chịu đựng đến giờ, con mồi ngoan cố cuối cùng cũng sụp đổ, cô gái tội nghiệp điên cuồng lắc đầu chống cự nhưng đổi lại là hai cái tát nảy lửa vào má.
"Đừng… Xin cậu…" Dũng khí và lòng tự trọng cuối cùng cũng thua cuộc.
Ngô Xảo Hề lại không hài lòng lắm, cô ta cười tiến lên gần hơn, chiếc kéo trong tay nhấc lên một lọn tóc của cô gái: "Muộn rồi, hay để tao tự tay làm đi. Mày đừng sợ, tay tao vững lắm."
Đúng lúc cô ta mở kéo ra, một vật thể lạ đột nhiên được ném tới từ ch* k*n, nó trúng ngay vào cổ tay phải của cô ta rồi rơi xuống đất với một tiếng "tách" giòn giã. Đó là một chiếc bật lửa nhựa rẻ tiền. Ngô Xảo Hề giật mình run tay làm chiếc kéo tuột mất, cảm giác đau nhức ở cổ tay nhắc nhở cô ta rằng mình bị đánh lén, lập tức cô ta nổi cơn thịnh nộ quay đầu nhìn về phía sau.
Không có một ai.
Đang định mở miệng mắng chửi thì lại một vật thể khác bay thẳng vào mặt, nó mềm mềm và trượt xuống dọc theo vầng trán đã được trang điểm kỹ lưỡng. Cơ thể cô ta cứng đờ, lời nói sắp thốt ra chợt im bặt. Vài ngọn đèn đường phía trước chập chờn nhưng ngọn đèn ngay trên đầu cô ta lại sáng rực. Vì vậy khi vật mềm đó trượt xuống đến sống mũi, trong tầm mắt cô ta hiện rõ một cục thịt đỏ có cả đuôi. Cô ta đột nhiên mở to mắt, cảm thấy má mình ướt nhẹp, khi đưa tay sờ thì thấy dính đầy máu.
Mũi cô ta cũng ngửi thấy mùi tanh hôi buồn nôn.
Ngô Xảo Hề sợ đến ngây người không động đậy, trong khi tiếng hét chói tai của đồng bọn vang vọng khắp con hẻm. Một cơn gió thổi qua cuốn bay lá cây và rác rưởi xào xạc trên mặt đất. Trời sắp chuyển gió thật rồi.
"Chào buổi sáng, hôm nay trời lạnh, nhớ mặc thêm áo nhé."
Vừa mở mắt đã nhận được tin nhắn thoại của Giang Dập, Lục Ngôn Sơ cuộn tròn trong chăn rồi dùng giọng nói khàn khàn đặc trưng của buổi sáng đáp lại: "Chào buổi sáng bạn trai."
Giọng nói trầm thấp ấy giống như một chiếc bàn chải nhỏ liên tục xoa dịu cuống họng và lồng ngực Giang Dập. Anh hắng giọng để đảm bảo an toàn rồi mới chuyển sang dùng tin nhắn văn bản.
[star: Đêm qua làm chuyện xấu gì rồi?]
[Cáo nhỏ xinh đẹp: Đương nhiên là có liên quan đến anh, nhưng tự mình làm thì luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.]
Hơi thở Giang Dập ngừng lại một giây, xem ra cáo nhỏ đang ngầm trách anh bình thường quá ôn hòa nên trong lòng vẫn còn oán giận.
[star: Bé cưng, đợi lần sau ngủ cùng, em sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu.]
Tâm trạng Lục Ngôn Sơ sáng nay khá tốt, cậu hiếm khi không vội vàng thức dậy mà dường như đã quyết tâm trêu chọc anh trai mình.
[Cáo nhỏ xinh đẹp: Lần này còn chưa ngủ, nói gì đến lần sau? Cấm vẽ bánh nhé!]
Giang Dập bật cười thành tiếng, đúng là một con cáo đáng yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!