Chương 30: Món tráng miệng đêm khuya

Vừa bước xuống bậc thang, Lục Ngôn Sơ đã thấy Tần Du Nhiên nửa ngồi xổm bên lề đường, một tay cầm điện thoại còn tay kia nhàm chán đung đưa như đang đợi ai đó. Được Kiều Nam nhắc nhở, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn cô một cái. Đối phương lập tức cảm nhận được nên ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt cậu, sau đó cô cười vẫy tay rồi đứng dậy đi tới.

"Cứ tưởng các cậu nhân lúc tôi không chú ý đi mất rồi." Ánh mắt cô lướt qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Lục Ngôn Sơ, "Nói chuyện vài câu được không?"

Người trong cuộc còn chưa kịp trả lời thì Kiều Nam bên cạnh đã rất tinh ý: "Vậy tôi về ký túc xá trước nhé, tạm biệt."

Nửa phút sau, hai người đứng đối diện nhau ở một nơi yên tĩnh gần đó. Tần Du Nhiên nắm chặt dây túi xách, cô phải ngẩng đầu lên mới nhìn thẳng được vào mắt Lục Ngôn Sơ: "Tôi khá thích cậu, cậu nên biết chứ?"

Đối phương đi thẳng vào vấn đề khiến Lục Ngôn Sơ mỉm cười lịch sự: "Cảm ơn, nhưng điều này không phù hợp."

"Tôi không phải lần nào cũng có được dũng khí này, có lẽ vì hôm nay là sinh nhật tôi nên tâm trạng cũng khá tốt. Đằng nào cũng đã đứng ra rồi, chi bằng nhân lúc còn đang có khí thế này mà nói thẳng những lời đã giấu kín trong lòng từ lâu."

Nhớ đến việc cô đã đứng ra bênh vực mình trong lớp học, Lục Ngôn Sơ chân thành cảm kích: "Cảm ơn, hôm nay cậu rất dũng cảm. Cũng chúc cậu sinh nhật vui vẻ."

Tần Du Nhiên cười rạng rỡ, hốc mắt hơi đỏ lên. Cô nghiêng đầu hít hít mũi rồi nhanh chóng nhìn lại Lục Ngôn Sơ: "Đương nhiên tôi có tư tâm, nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ do dự."

"Có thể hiểu mà." Khoảnh khắc này Lục Ngôn Sơ rất tán thưởng sự thẳng thắn của cô, "Đó là lẽ thường tình thôi."

Phàm là nam nữ thì ai cũng có thiên vị, ai mà chẳng giấu vài phần tư tâm cho riêng mình.

"Trong kỳ huấn luyện quân sự tôi thường lén nhìn cậu, không chỉ tôi đâu mà nhiều cô gái khác cũng thường xuyên bàn tán về cậu sau lưng." Một số chuyện nói vừa đủ thì vẻ đẹp mới không bị mất đi, cô cất đi nỗi nhớ trong mắt rồi nghiêng đầu về phía Lục Ngôn Sơ, "Nhưng tuổi trẻ mà, luôn có vài điều tiếc nuối."

Cũng có lẽ chính vì không đạt được nên chấp niệm này mới khoác lên mình chiếc áo ngoài của sự thâm tình. Lục Ngôn Sơ từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, Tần Du Nhiên nhận ra mình khó mà tưởng tượng được dáng vẻ khi cậu yêu một người thực sự sẽ như thế nào. Chắc chắn sẽ có một khía cạnh rất dịu dàng đúng không, mặc dù cô chưa từng được thấy tận mắt.

Yên lặng một lát, cô từ trong túi lấy ra vài viên kẹo đủ màu rồi nhét vào lòng bàn tay Lục Ngôn Sơ: "Được rồi, tạm biệt nhé Lục Ngôn Sơ. Tặng cậu kẹo này, coi như lấy chút may mắn của cô gái sinh nhật."

Nhìn cô cười rồi chạy xa, Lục Ngôn Sơ nắm chặt kẹo đi về phía ký túc xá. Điện thoại reo đúng lúc, là tin nhắn từ Giang Dập.

[star: Đàn em, tối nay còn chạy bộ không? Thấy lịch trình em bận rộn quá.]

Lục Ngôn Sơ nhướng mày nhìn chằm chằm hai dòng chữ lặp đi lặp lại rồi khẽ cười một tiếng, quả nhiên may mắn của cô gái sinh nhật rất linh nghiệm.

[star: Thật sự không được thì… để anh chen vào trước nhé?]

Lục Ngôn Sơ luôn bị Giang Dập vô tình làm cho lòng ngứa ngáy bởi một câu nói hay một hành động nào đó. Sự chia cắt ngắn ngủi càng làm tăng thêm khao khát sâu thẳm trong lòng, mọi phần da thịt trên cơ thể đều đang gào thét phản đối, nhớ nhung sự chạm nhẹ của ngón tay và độ ẩm từ môi đối phương.

[Cáo nhỏ xinh đẹp: Phải chạy chứ, hôm nay em còn chưa hôn đàn anh mà.]

[Cáo nhỏ xinh đẹp: Để bù đắp, tối nay đàn anh có thể thô bạo một chút cũng được.]

Ánh mắt Giang Dập tối sầm lại, cũng chỉ có Lục Ngôn Sơ mới có bản lĩnh này, dễ dàng khuấy động tâm trí anh như vậy. Hứa Tư Phàm lẩm bẩm nãy giờ không thấy người bên cạnh hồi âm nên thắc mắc quay đầu lại, hắn phát hiện Giang Dập đang dán mắt vào màn hình điện thoại với vẻ mặt khó dò. Xem cái gì mà chăm chú thế không biết?

Có lẽ người giỏi giang đều thạo việc đa nhiệm, Hứa Tư Phàm vừa định nhích cổ lại gần thì Giang Dập lập tức hoàn hồn rồi giơ khuỷu tay lên cao không cho hắn nhìn.

"Chán thế, còn khách sáo với tao à?" Hứa thiếu gia tò mò không chịu được, hắn dùng ánh mắt lên án nhìn anh.

Giang Dập dùng ngón tay tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi ngay trước mặt hắn, anh cười đầy ẩn ý: "Đừng vội, sau này sẽ có nhiều lúc mày phải khách sáo với tao hơn nữa."

Hứa Tư Phàm câm nín, sao mà thâm thúy thế, hắn chẳng hiểu gì hết. Nhưng không sao, có người hiểu là được rồi.

Tan học tiết tự học buổi tối, Giang Dập khoác ba lô chặn Lục Ngôn Sơ ở trước tòa nhà giảng đường. Như thường lệ, anh nhận lấy sách vở từ tay cậu nhét vào ba lô của mình rồi sánh vai đi xuyên qua đám đông về phía cổng đông. Bữa tối Lục Ngôn Sơ không ăn được bao nhiêu, hai miếng cánh gà trong đĩa đều gắp cho Kiều Nam, lúc đó cậu thật sự không có khẩu vị nên chỉ ăn qua loa chút rau xanh.

Lúc Tiêu Tiêu và La Ỷ Thanh khoác tay nhau bước vào tiệm mì nhỏ, Lục Ngôn Sơ đã ăn xong một bát mì và đang ngậm ống hút uống sữa đậu nành. Giang Dập hỏi cậu đã no chưa, Lục Ngôn Sơ kẹp chân anh dưới gầm bàn cọ cọ rồi nhanh chóng buông ra.

"Để bụng lát nữa ăn món tráng miệng."

Con cáo nhỏ hung dữ và lạnh lùng trước mặt người ngoài chỉ để lộ chiếc bụng mềm mại trước mặt Giang Dập, thỉnh thoảng cậu còn dùng móng vuốt nhỏ cào anh một cái rồi chớp mắt làm nũng. Giang Dập biết đời này mình đã hết cứu chữa rồi.

"Làm em chịu thiệt rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!