Chương 3: Tâm tư thiếu niên

Những suy nghĩ mông lung của Lục Ngôn Sơ dần quay trở lại, ngón tay cậu lướt nhanh trên bàn phím.

[LL: Anh ơi, anh xong việc chưa? Tối nay mình đi ăn cơm nha? [Mặt đáng thương]

[J: [Gif xoa đầu]

[J: Anh đang ở cổng khu chung cư đây, em dọn đồ xong rồi từ từ xuống nhé. Anh đưa em đi ăn đồ ngon [Hôn gió]

[LL: [Vòng tròn] [Vòng tròn] [Vòng tròn]

Trình Giai Giai không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ban nãy, nhìn thầy Lục còn đang trong tình trạng tràn đầy tâm sự, thế mà giờ lại vui vẻ hẳn lên. Mắt cậu cong cong, trên môi hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ, trông hệt như đoạn văn "fall in love" trong bài đọc hiểu ngày hôm qua.

Đúng lúc đó đã hết giờ học, Trình Giai Giai rất tinh ý nói: "Thầy về nhanh đi, đừng để bạn gái đợi lâu. Tạm biệt thầy Lục."

Lục Ngôn Sơ: "…"

Nhóc con này biết nhiều thật đấy!

Vào đầu tháng mười một, nhiệt độ ban ngày ở Bắc Kinh bắt đầu giảm, ban đêm lại càng lạnh hơn. Khác với cái lạnh ẩm ướt ở Ninh Thị, nơi đây khô hanh và có gió lớn, đi ra ngoài đường lúc nào cũng có cảm tưởng như bị nhồi đầy cát vào trong miệng.

Hôm nay, Lục Ngôn Sơ mặc một chiếc áo hoodie trắng rộng thùng thình, khoác ở ngoài chiếc áo gi

-lê màu xanh mực, kéo khóa để mở hờ. Bên dưới là chiếc quần cargo tối màu, trông vô cùng trẻ trung và năng động.

Khi ra khỏi thang máy, cậu còn cố gắng đi bình thường, nhưng đợi đến lúc cậu tới trước bốt bảo vệ ở cổng chính, đôi chân lại như có ý thức riêng, không kìm được mà chạy rón rén.

Gió lạnh cứ thế tát vào mặt, tiếng gió vun vút xen lẫn với nhịp tim đập ngày càng rõ, luồn thẳng vào tai cậu. Cứ thế, Lục Ngôn Sơ chạy càng lúc càng nhanh, như một cơn gió, cuốn đến dưới hàng cây ngô đồng bên đường.

Giang Dập đang cầm điện thoại nói chuyện, nhưng rõ ràng đang làm hai việc cùng một lúc. Gần như ngay giây phút Lục Ngôn Sơ lao tới trước mặt, anh đã đưa tay ra, đỡ cậu đứng vững.

"Anh Dập!"

Tóc Lục Ngôn Sơ rối tung, người vẫn còn đang thở hổn hển. Giang Dập cười, xoa đầu cậu, rồi kiên nhẫn báo cáo xong phần công việc còn lại. Người ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói trong trẻo của Lục Ngôn Sơ, liền tiện miệng hỏi một câu. Giang Dập cười đáp: "Em trai tôi đó mà."

Cuộc điện thoại nói chẳng được mấy câu đã bị dập. Giang Dập tháo chiếc khăn quàng cổ trên người mình ra, quấn lấy Lục Ngôn Sơ: "Lạnh không?"

"Hơi hơi ạ." Hai người sánh bước đi về phía trước, Lục Ngôn Sơ thò một tay vào túi áo khoác của Giang Dập. Đó là thói quen của cậu từ nhỏ đến lớn.

Giang Dập cũng đưa tay ra, sờ vào mu bàn tay Lục Ngôn Sơ, cau mày nhìn cậu: "Anh bảo mặc áo len thì em không chịu nghe."

"Em mặc nhiều đến đâu thì tay vẫn lạnh thôi, đâu phải anh không biết." Lục Ngôn Sơ cười hề hề: "Ba em nói em là động vật máu lạnh mà."

Giang Dập im lặng, một lát sau, anh mới do dự hỏi khẽ: "Chú Lục… có liên lạc với em không?"

Khuôn mặt Lục Ngôn Sơ nhỏ nhắn, cằm gần như chìm sâu trong chiếc khăn quàng cổ. Gió thổi bay phần tóc mái dài, để lộ ra đôi mắt lạnh lẽo bên dưới.

Nhưng cậu vẫn cười.

"Không có đâu ạ… Một người mất tích lâu như vậy rồi, có khi chết ở ngoài đường rồi cũng nên."

Giang Dập: "…"

Hai người ngầm hiểu, cùng nhau lảng tránh chủ đề này.

Sau đó, họ đi ăn lẩu ở Tam Lý Đồn, Giang Dập phụ trách nhúng đồ ăn, Lục Ngôn Sơ thì phụ trách ăn. Thi thoảng, họ lại trò chuyện về những công việc bận rộn gần đây của mỗi người. Đôi lúc, ánh mắt của hai người giao nhau qua làn hơi nóng bốc lên từ nồi lẩu, họ mỉm cười với nhau, rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn.

"Ưm, cay quá." Là người sinh ra và lớn lên ở Ninh Thị, họ không quen ăn cay, đặc biệt là Lục Ngôn Sơ. Thế nhưng, lần nào cậu cũng phải gọi một nồi lẩu cay, đúng kiểu người "dở nhưng vẫn thích thể hiện".

Đúng lúc đó, người phục vụ mang sữa chua tới, đây là món mà Giang Dập đã gọi từ trước. Anh vặn nắp, đưa cho Lục Ngôn Sơ đang chu môi ở đối diện: "Ăn vài đũa thôi, không thì tối về đau bụng, lại tìm anh mà khóc bây giờ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!