Chương 29: Lén lút phản công

Mặc dù Hứa Tư Phàm có vẻ thiếu muối và không đáng tin cậy, nhưng trong một số khoảnh khắc, hắn lại thể hiện khía cạnh tinh tế, thậm chí là sắc bén.

Ví dụ khi Lục Ngôn Sơ dính hạt cơm ở khóe miệng lúc ăn, Giang Dập đang thảo luận công việc với Phó Minh Đình bỗng nhiên quay đầu lại, anh lấy khăn giấy bên tay lau miệng cho Lục Ngôn Sơ, đồng thời không quên trả lời câu hỏi của Phó Minh Đình.

Ví dụ khác là buổi chiều hôm đó không có tiết 3-4, mọi người hẹn nhau đi chơi bóng, sau đó Giang Dập thấy nóng liền cởi áo dài tay, anh c** tr*n ngửa cổ uống nước khiến một nhóm cô gái vây quanh reo hò, vừa vẫy tay vừa dậm chân. Trong khi người trong cuộc không phản ứng gì, Hứa Tư Phàm đứng bên cạnh kéo vạt áo quạt gió thì thấy Lục Ngôn Sơ nhíu mày ném áo khoác của mình qua, trùm thẳng lên đầu Giang Dập.

Động tác uống nước của Giang Dập dừng lại, tầm nhìn bị cản trở nhưng anh không hề khó chịu, ngược lại còn kịp thời dùng tay giữ chiếc áo khoác đang trượt xuống, vai khẽ nhún dường như đang cười thầm.

Lại một ví dụ nữa, tối hôm kia chạy bộ ở sân tập được nửa đường, Lục Ngôn Sơ hứng chí bất ngờ nhảy từ phía sau lên lưng Giang Dập. Giang Dập bị cậu kéo loạng choạng về phía trước một chút, nhưng anh nhanh chóng dùng hai tay đỡ mông cậu đứng vững lại. Lục Ngôn Sơ ôm cổ Giang Dập lắc lư, cậu kêu la đòi xuống nhưng anh không chịu buông, cứ thế cõng cậu đi gần nửa vòng sân mới chịu thả.

Khi Hứa Tư Phàm mới quen họ, Giang Dập đi đâu cũng muốn kè kè Lục Ngôn Sơ bên mình. Sau đó ngay cả hắn cũng bị Giang Dập lây nhiễm, ánh mắt nhìn Lục Ngôn Sơ thêm vài phần yêu chiều. Có một thời gian hắn rất thích xoa đầu Lục Ngôn Sơ, nhưng cậu sợ hắn nên cứ thấy hắn đưa tay là lại núp sau lưng Giang Dập.

Thế nhưng đứa nhóc đáng ghét này lại rất "tiêu chuẩn kép", Giang Dập xoa đầu thì cậu miệng than phiền khó chịu, vậy mà lần nào cũng ngoan ngoãn đứng yên, má phồng lên, vẻ mặt cứng đầu nhưng không giấu nổi sự thích thú. Nhìn qua thì cách hai người tương tác vẫn như trước, một người công khai thiên vị, một người ngoại trừ anh trai mình thì ai cũng có thể tùy tiện đối đãi. Hai anh em tính cách khác biệt, nhưng bản chất "tiêu chuẩn kép" lại hoàn toàn hòa hợp.

Vốn dĩ không có vấn đề gì, lạ là ở chỗ Hứa Tư Phàm đột nhiên trở nên "tinh mắt" hơn. Hắn luôn cảm thấy bầu không khí giữa Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đã thay đổi, nhưng cụ thể là gì thì hắn lại khó mà diễn tả chính xác.

"Thay đổi chỗ nào?" Phó Minh Đình nghe hắn lẩm bẩm nãy giờ, thấy hơi buồn cười.

Mắt Hứa Tư Phàm dán chặt vào hàng người đang xếp hàng ở quầy bên cạnh, hắn rất dễ dàng tìm thấy hai bóng dáng nổi bật. Sau đó hắn lén lút dùng khuỷu tay chọc Phó Minh Đình, giọng hạ thấp xuống: "Nhìn hàng thứ ba kìa, Tiểu Ngôn Sơ và Giang Dập."

Phó Minh Đình nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đứng trước sau, nửa người của họ chồng lên nhau, mặt nghiêng đối diện nhau đang cười nói nhỏ.

"Thấy rồi."

"Nhìn tay họ kìa!" Hứa Tư Phàm dùng tay ôm gáy Phó Minh Đình, hắn kéo anh cúi thấp người xuống cùng để nhìn qua khe hở giữa đám đông, xem hai bàn tay đang lén lút giấu bên trong.

Tay trái Giang Dập đặt ngang eo, lòng bàn tay hướng ra ngoài, hai ngón tay Lục Ngôn Sơ luồn lách giữa các ngón tay anh như đang chơi đàn piano. Thỉnh thoảng dừng lại, đầu ngón tay lại bị đối phương bấu nhẹ hoặc cù lét một cái. Chậc, họ lại chơi trò mới với ngón tay rồi. Hứa Tư Phàm nổi hết da gà một cách khó hiểu, hắn lắc đầu rồi dựa sát vào Phó Minh Đình tiếp tục tra hỏi: "Cảm thấy mối quan hệ của họ không giống trước nữa phải không?"

Khóe miệng Phó Minh Đình cong lên, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu sắc khó lường: "Tình cảm của họ chẳng phải vẫn luôn rất tốt sao."

Tình cảm thì tốt thật, nhưng chưa bao giờ như bây giờ, cứ như thể đã thiết lập một ranh giới vô hình mà người xung quanh hoàn toàn không thể chen vào được. Họ tự tạo thành một vũ trụ nhỏ, có quỹ đạo vận hành riêng biệt, ánh mắt và sự chú ý chỉ dành cho nhau.

"Ừm, nói thế nào nhỉ…" Hứa Tư Phàm suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi dùng sức nhéo Phó Minh Đình, "Chính là thân mật hơn, kiểu khác lạ ấy!"

Phó Minh Đình mặc kệ hắn, xem như bị mèo cào một cái, anh vẫn cười: "Quan sát kỹ lưỡng phết nhỉ."

Xung quanh ồn ào nên Hứa Tư Phàm nhất thời không nghe ra ý sâu xa, hắn chỉ theo bản năng đáp lại: "Em đâu có mù."

"Đúng, mắt em tinh lắm." Phó Minh Đình cúi đầu nhìn khuôn mặt hắn, nhịn được ý muốn đưa tay nhéo một cái.

Tìm hai vòng cuối cùng cũng có chỗ trống, Lục Ngôn Sơ đặt khay thức ăn xuống rồi đi mua nước. Cậu vừa vặn gặp Kiều Nam vừa thanh toán xong bước ra, tay xách một túi nhựa lớn, Kiều Nam vội vàng chào hỏi rồi tránh ánh mắt Lục Ngôn Sơ, cúi đầu đi nhanh. Lục Ngôn Sơ nhíu mày, cậu thấy rõ vết máu khô và vết bầm tím ở khóe miệng bạn mình.

Mấy ngày nay cậu gần như đều về ký túc xá vào lúc sắp tắt đèn, Kiều Nam thường nằm trên giường quay lưng về phía họ, rất yên tĩnh. Lục Ngôn Sơ nghĩ cậu ta ngủ rồi nên không suy nghĩ gì nhiều, hơn nữa họ cũng không ngồi cùng nhau mỗi tiết học. Kiều Nam nhìn có vẻ nhút nhát nhưng thực ra còn dám trốn cả tiết của chủ nhiệm khoa, Lục Ngôn Sơ nghi ngờ nhưng không hỏi nhiều. Sáng nay Kiều Nam vào lớp có đeo khẩu trang, giờ giải lao cậu cũng ngồi yên tại chỗ, trông như bị cảm, không có tinh thần.

Nếu không phải lúc này vô tình bắt gặp, hắn cậu vẫn có thể che giấu rất tốt.

Ăn xong Lục Ngôn Sơ về ký túc xá một chuyến, quả nhiên không thấy Kiều Nam đâu. Buổi chiều Lục Ngôn Sơ ôm sách đến ngồi vào chỗ trống bên cạnh Kiều Nam, cậu tiện tay đưa cho hắn một cốc trà sữa: "Uống chút đồ ngọt đi, tâm trạng sẽ tốt hơn đấy."

Kiều Nam vẫn đeo khẩu trang, tóc mái che khuất mắt, nhưng vẫn có thể thấy hắn đã cố gắng cười để mình trông vui vẻ hơn một chút: "Ngôn Sơ, cảm ơn cậu."

"Chúng ta là bạn bè mà, phải không?"

"Ừm."

Phía sau không biết ai là người dẫn đầu ra hiệu "suỵt" một tiếng, Kiều Nam mím môi không nói nữa. Lục Ngôn Sơ nhìn đồng hồ, thấy còn chưa đầy hai phút nữa là vào học nên cậu bình tĩnh mở sách giáo khoa ra. Chuông tan học vừa reo, Lục Ngôn Sơ đã tinh ý nhận thấy Kiều Nam có vẻ bồn chồn. Cậu xoay cây bút bi trong tay, ánh mắt liếc xéo về phía sau một cách lơ đãng, động tác chậm rãi, vẻ mặt thong dong.

Không để cậu đợi lâu, con chó điên đã sốt ruột tự tìm đến. Đối phương uốn tóc, đeo khuyên tai, trông như vừa mới ngủ dậy, hắn gõ ngón trỏ vào bàn Kiều Nam, ngáp một cái rồi ném lại câu "Coca lạnh" sau đó đi ra khỏi cửa lớp. Một giọng điệu ra lệnh rất điển hình. Kiều Nam nắm chặt ngón tay theo thói quen định đứng dậy nhưng bị Lục Ngôn Sơ ở bên cạnh ấn vào mu bàn tay. Kiều Nam cố gắng giãy ra, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn một cái khiến cậu ta không dám động đậy nữa.

"Bao lâu rồi?" Lục Ngôn Sơ lạnh lùng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!