Lục Ngôn Sơ thừa nhận mình quả thật có chút dụng tâm, lùi một bước để tiến hai bước. Thế nhưng những lời cậu vừa nói cũng chính là lời từ tận đáy lòng. Tâm cơ sắp đặt là thật, mà yêu anh cũng là thật.
Lời vừa dứt, cậu theo bản năng nín thở rồi nuốt khan một cái, lo lắng nhìn chằm chằm vào Giang Dập vẫn luôn im lặng đối diện. Bản nhạc piano "Giấc mơ tình yêu" vừa vặn kết thúc, ánh đèn sáng rực kéo dài vài giây trống rỗng. Mãi đến khi Lục Ngôn Sơ không thể chịu đựng thêm được nữa, giọng khàn khàn gọi một tiếng "Anh…", vẻ mặt bình tĩnh của Giang Dập mới rốt cuộc xuất hiện một vết rạn nứt: "Cảm ơn em!"
Theo trình tự của một kịch bản tình yêu thông thường, sau từ "cảm ơn" thường sẽ là từ "nhưng", cũng chính là lời từ chối khéo léo của người được tỏ tình. Khoảnh khắc này, Lục Ngôn Sơ cảm thấy mình như bị dội một gáo nước đá lạnh thấu tim. Vài muỗng kem ngọt ngào ăn trước đó cũng bắt đầu làm loạn trong dạ dày. Cậu nghiến răng, cố gắng duy trì lý trí rồi nở một nụ cười gượng gạo, giọng điệu vẫn giữ được vài phần lịch thiệp: "Anh… anh không cần cảm thấy có lỗi đâu."
Giang Dập lắc đầu cười một tiếng rồi thở dài. Anh trông không quá kinh ngạc, điều này khiến Lục Ngôn Sơ mơ hồ, nhất thời không đoán được suy nghĩ thật sự của đối phương.
"Anh đều biết cả rồi."
Đôi mắt Lục Ngôn Sơ mở lớn hết cỡ, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Anh biết ạ?"
Giang Dập nghiêm túc trêu cậu: "Lần đó em đi họp lớp cấp ba uống say, còn nhớ không? Anh đến đón em, đưa em về rồi dìu vào nhà vệ sinh, sau đó dỗ em ngủ. Lúc say bí tỉ, em đã nói hết với anh rồi."
Lục Ngôn Sơ càng mờ mịt hơn, không thể nào? Cậu nhớ mình chỉ làm chuyện cưỡng hôn thôi mà, khi nào lại có thêm màn tỏ tình thế này? Chuyện này quá sơ sài, quá trẻ con rồi, nó khiến cậu trông không hề chân thành chút nào. Bất kể là thật hay giả, Lục Ngôn Sơ cũng phải chứng minh cho bản thân: "Thế thì không có chút nghi thức nào hết. Có khi anh còn tưởng em nói linh tinh lúc say. Anh đang lừa em đúng không?
Em không tin!"
Vậy là, một mặt cậu âm thầm lên kế hoạch cho buổi hẹn hò hôm nay, một mặt cũng chuẩn bị tâm lý cho việc bị từ chối, nhưng vẫn kiên quyết thực hiện đầy đủ nghi thức này. Bất kể đối phương có thấy ý nghĩa hay không, em vẫn mang theo một trăm phần trăm chân thành và tình yêu mà đến.
Đúng là một đứa ngốc!
Giang Dập thầm thở dài, nụ cười trên môi khép lại. Ánh mắt anh đặt trên khuôn mặt Lục Ngôn Sơ, giọng điệu vô cùng trịnh trọng: "Ngôn Sơ, cảm ơn em đã yêu anh!"
Tình yêu trao đi mà được đối phương đối đãi nghiêm túc như vậy, dù không liên quan đến tình cảm đôi lứa, Lục Ngôn Sơ vẫn rất biết ơn. Cậu rất muốn khoát tay một cách phóng khoáng rồi để lại một nụ cười rạng rỡ. Đáng tiếc là khóe môi vừa nhếch lên đã như không chịu nổi sức nặng mà cụp xuống, giọng nói càng khàn hơn: "Anh, em không sao đâu, anh đừng lo lắng cho em."
Rõ ràng bản thân đã rất đau lòng nhưng ngược lại vẫn hết lần này đến lần khác an ủi anh, cậu sợ sự bốc đồng của mình gây rắc rối, cũng không muốn anh có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Sao lại có thể ngốc đến thế?
Giang Dập đột nhiên nghiêng đầu dời tầm mắt như thể bị nụ cười khổ của Lục Ngôn Sơ làm cho đau nhói. Vài giây sau, anh nhìn thẳng vào người trước mặt, vẻ bình tĩnh lúc trước hoàn toàn bị xé nát. Quá nhiều cảm xúc hòa trộn trong mắt anh, vừa mừng vừa bi, và điều Lục Ngôn Sơ cảm nhận được đầu tiên chính là sự đau lòng.
Đối với Lục Ngôn Sơ, Giang Dập là nguồn cảm giác an toàn vững chắc. Anh trai cậu kiên cường, mạnh mẽ, không gì là không thể. Khi còn rất nhỏ, lúc những đứa trẻ khác còn đang làm nũng khóc lóc trước mặt cha mẹ, Giang Dập đã bộc lộ sự trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi. Cha mẹ mất sớm, sống nhờ nhà người khác từ nhỏ đã buộc anh phải lớn lên nhanh chóng, học cách như một người lớn thực thụ để chăm sóc và bảo vệ em trai.
Anh luôn ung dung và thong thả, hiếm khi để lộ cảm xúc tiêu cực trước mặt Lục Ngôn Sơ. Thế nhưng bây giờ, sự xót xa nặng trĩu đó gần như muốn tràn ra khỏi mắt anh, nồng đậm như một ngọn lửa thiêu đốt. Lục Ngôn Sơ cảm thấy trái tim mình cũng bị đốt cháy bỏng rát.
"Anh cũng yêu em! Đặc biệt, đặc biệt yêu em!" Sự nghẹn ngào trong giọng Giang Dập không thể che giấu được nữa. Nhìn kỹ sẽ thấy đầu ngón tay anh cũng có chút run rẩy không kiểm soát, "Ngôn Sơ, em là em trai anh, là người thân của anh, nhưng em còn là người duy nhất bởi vì chúng ta cất giấu cùng một bí mật trong lòng. Anh đối tốt với em không chỉ xuất phát từ trách nhiệm của người anh, mà còn giống như một bản năng, bản năng yêu em."
Đứa trẻ thân yêu của anh, trong vô số lần em nhìn về phía anh, anh cũng luôn âm thầm nhìn về phía em đó. Em không biết em quý giá đến nhường nào đâu.
Lục Ngôn Sơ ngây người ngồi đó như thể hồn vía đã bay mất. Trong mắt, trong lòng và trong tai cậu lúc này đều chỉ có Giang Dập. Nội tâm cậu dấy lên sóng to gió lớn vì câu nói "cùng một bí mật" của anh, nhưng lại không dám manh động vì sợ rằng tất cả chỉ là sự tưởng tượng điên rồ của chính mình.
Giang Dập là người hiểu cậu nhất, lập tức thấy đau lòng như cắt. Anh lại đưa tay nắm lấy lòng bàn tay đối phương, lực mạnh hơn một chút, ngón cái xoa xoa ngón tay hơi cứng đờ của cậu. Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Lục Ngôn Sơ hoàn hồn, đôi mắt ướt đẫm và khóe mắt đỏ hoe, cậu cười thầm: "Hóa ra… không phải là mơ."
Trên đường đến đây hôm nay, cậu còn đang tàn nhẫn buộc mình phải hạ thấp kỳ vọng. Kết quả tốt nhất mà cậu có thể nghĩ đến là Giang Dập không trực tiếp từ chối mình. Không sao cả, dù sao cậu còn rất nhiều thời gian, cả đời này cậu chỉ dành cho một mình Giang Dập, chỉ cần có một chút khả năng cậu sẽ nắm chặt không buông. Lục Ngôn Sơ đã dự đoán rất nhiều khả năng, nhưng điều duy nhất cậu không nghĩ đến chính là Giang Dập cũng yêu cậu, hơn nữa tình yêu này còn sâu đậm hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.
"Anh, em…" Em thật sự vui quá rồi.
Có lẽ là vì mười tám năm trước cậu đã đi quá nhiều bước khó khăn, ông trời cuối cùng không nhìn nổi nữa nên đại từ đại bi ban thưởng cho cậu một giải độc đắc. Đến đây coi như khổ tận cam lai.
"Ngôn Sơ, em thực sự đã nghĩ kỹ chưa?"
Lục Ngôn Sơ sốt ruột gật đầu như thể sợ anh thay đổi ý định, cậu lập tức nắm lấy tay anh: "Anh, chúng ta bên nhau đi." Mặc kệ thế gian nhìn nhận thế nào, chúng ta yêu nhau là đủ rồi.
Giang Dập cười dịu dàng, vẫn là câu trả lời thẳng thắn: "Được!"
Mối quan hệ giữa họ nhìn có vẻ như Giang Dập là người đưa ra quyết định, nhưng thực ra người thực sự quyết định từ trước đến nay luôn là Lục Ngôn Sơ. Nếu cậu muốn duy trì hiện trạng, không phá vỡ sự bình yên hiện có, thì Giang Dập sẽ làm người anh trai tận tụy nhất. Nếu cậu muốn tiến thêm một bước, thì anh sẽ nắm tay cậu đồng hành đến cùng. Anh chỉ muốn Lục Ngôn Sơ được vui vẻ.
Thanh toán xong bước ra ngoài, Giang Dập bị Lục Ngôn Sơ kéo vào phòng vệ sinh. Khoảnh khắc cửa đóng lại, cậu vòng hai tay qua eo anh rồi ôm thật chặt. Trước đó ở nhà hàng cậu đã rất muốn ôm anh, nhưng vì e ngại xung quanh có người nên luôn cố nhịn. Lục Ngôn Sơ cảm thấy mình như mắc phải chứng thèm chạm vào da thịt, cậu luôn không kìm được mà tìm kiếm sự tiếp xúc, cọ xát vào người Giang Dập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!