Mưa mỗi lúc một lớn, tiếng lộp độp rơi trên mặt ô tạo ra một màn sương mờ ảo. Dưới tán ô ấy, không gian nhỏ bé bỗng trở nên yên tĩnh đến mức tưởng chừng như tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại.
Tiếng ù tai thoáng qua, nhường chỗ cho cơn bão nhịp đập đang trỗi dậy trong lồng ngực. Lục Ngôn Sơ kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào mắt Giang Dập, bàn tay buông thõng bên hông không tự chủ mà nắm chặt lại, như thể đang chờ đợi một lời phán quyết từ anh.
"Nhìn ra rõ vậy sao?" Giang Dập cụp mắt nhìn cậu, trong đôi mắt đen nhánh ấy ánh lên chút ý cười.
Lục Ngôn Sơ khẽ nhướng mày, gật đầu, bước chân nhẹ bẫng như gió. Cậu thả lỏng tay, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay trái của Giang Dập, chỉ một cái chạm khẽ nhưng đủ khiến làn da kia dính chút hơi ẩm. Thế nhưng cậu vẫn không nắm lấy tay anh, chỉ như một chú mèo nhỏ đang thử thăm dò, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng tung ra một câu hỏi: "Lần này, anh vẫn định đứng trên lập trường làm anh trai à?"
Giang Dập dường như thấy câu hỏi này rất thú vị, khóe môi cong lên rõ ràng hơn: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Lục Ngôn Sơ lắc đầu, im lặng đi thêm vài bước rồi như không có chuyện gì, tiếp tục buông lời trêu ghẹo: "Anh Tư Phàm còn đang nghi ngờ anh là ba em kia kìa."
"Anh cả như cha, nói vậy cũng chẳng sai."
Suốt đoạn đường thất thần đi đến trước cửa ký túc xá, Lục Ngôn Sơ mới kịp kéo suy nghĩ trở lại. Cậu giống như mọi khi, dặn dò Giang Dập chú ý an toàn khi về, sau đó vẫy tay chào tạm biệt rồi dứt khoát xoay người bước đi. Giang Dập cầm ô, lặng lẽ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cậu dần rời xa.
Trong khoảng một tháng sau đó, cả hai đều rất bận rộn. Thỉnh thoảng họ mới ngồi lại nói chuyện được một lát lúc ăn ở căng tin, hoặc hẹn nhau chạy bộ ngoài sân thể dục sau tiết tự học buổi tối. Thoạt nhìn như thể ngày nào cũng gặp mặt, nhưng thực tế thời gian thực sự dành cho nhau lại cực kỳ ít ỏi, thậm chí chẳng bằng một góc thời gian Hứa Tư Phàm và Phó Minh Đình ở bên nhau.
Hứa Tư Phàm là kiểu thiếu gia chưa từng phải nếm trải khổ cực nhân gian. Hắn không cần vì tiền mà cúi đầu, cũng chẳng cần sống giữa những mối quan hệ huyết thống ngột ngạt hay những lời nói nửa thật nửa đùa đầy sắc lạnh để lấy lòng người khác. Hắn là một đứa trẻ được yêu thương bao bọc mà lớn lên, có một gia đình hạnh phúc trọn vẹn, xung quanh là vô số người chiều chuộng.
Trong một thế giới đầy rẫy sự giả tạo và xã giao gượng gạo, sự thẳng thắn và nhiệt tình của Hứa Tư Phàm lại trở nên vô cùng quý giá. Người ta không khỏi muốn đến gần, muốn bảo vệ phần trong sáng ấy, bởi chỉ cần nhìn thấy hắn cười, dường như cả thế giới cũng bừng sáng theo. Hắn trượng nghĩa, yêu ghét rõ ràng, làm việc gì cũng có nguyên tắc riêng. Những trò đấu đá giữa đám thiếu gia hắn vốn khinh thường, tình cảm thích hay không thích đều xuất phát từ chân tâm.
Giống như bây giờ, hắn vừa kết thúc bài chạy đêm ba cây số, mệt đến mức không thốt nên lời. Mồ hôi ướt đẫm cả người, hắn nằm xoài trên bãi cỏ thành hình chữ X, trông chẳng khác gì một xác chết. Phó Minh Đình cũng thở hồng hộc, hai chân mềm nhũn như không còn là của mình. Nhưng anh không nằm vật ra ngay mà chỉ ngồi bệt xuống nghỉ tạm, trong đầu vẫn nhớ đến chuyện đi mua nước cho Hứa Tư Phàm.
"Anh Đình…" Hứa Tư Phàm nhắm mắt lại, đưa tay quơ quào trong không trung.
Phó Minh Đình lập tức đưa tay cho hắn nắm, để mặc đối phương túm lấy cổ tay kéo xuống. Hắn yếu ớt nói: "Chờ nghỉ một lát đã, rồi cùng đi mua nước."
"Được."
Phó Minh Đình cũng nằm xuống bên cạnh, chỉ là động tác so với Hứa Tư Phàm thì văn nhã hơn nhiều. Anh đặt hai tay thảnh thơi hai bên người, ngước nhìn bầu trời lấp lánh những vì sao lúc ẩn lúc hiện. Tháng ba ở Bắc Kinh đêm xuống vẫn còn rất lạnh. Nằm chưa đến mười phút, Hứa Tư Phàm đã bị gió thổi cho rùng mình, tay từ trên đỉnh đầu mò xuống, không lệch chút nào mà áp lên cánh tay của Phó Minh Đình.
Hắn vừa mệt vừa lạnh, lại lười đến mức không muốn động đậy thêm chút nào.
"Anh Đình, da gà em nổi hết lên rồi này." Lúc chạy bộ trước đó, tay áo hắn bị vén lên quá nửa, giờ hắn chỉ việc dựa sát vào người Phó Minh Đình mà cọ cọ, "Anh cảm nhận được không?"
Ở bên Phó Minh Đình luôn khiến hắn thấy dễ chịu, thoải mái và tự tại, một cảm giác mà Hứa Tư Phàm cực kỳ yêu thích.
Đầu ngón tay Phó Minh Đình khẽ run lên, cuối cùng anh cũng lấy lại tinh thần, lập tức giữ chặt bàn tay đang nghịch ngợm của đối phương rồi kéo người lên. Hứa Tư Phàm lảo đảo như con lật đật, lắc lư hai cái rồi bò ra phía sau lưng anh, cằm tự nhiên gác lên vai: "Chân em ê ẩm quá, không nhúc nhích nổi nữa rồi."
"Về rồi nhớ tắm nước ấm, không là cảm lạnh đấy."
Hứa Tư Phàm lắc đầu khiến Phó Minh Đình cảm thấy vai mình cũng theo đó mà lay động. Anh khẽ cười, đưa tay n*n b*p bắp chân hắn để thư giãn cơ bắp. Có điều vì không được thuận tay cho lắm, anh dứt khoát ôm luôn bắp chân cậu đặt lên đùi mình.
Hai khuôn mặt kề sát nhau, tóc và da thịt cọ nhẹ vào nhau. Hứa Tư Phàm thoải mái thở dài, nheo mắt nhìn nghiêng sườn mặt điển trai của anh rồi buột miệng: "Anh Đình, anh đẹp trai thật đấy!"
Trẻ con khen người thường hay vô tư thẳng thắn như thế, còn người lớn thì lại dùng lời lẽ uyển chuyển hơn nhiều. Phó Minh Đình bật cười, thầm nghĩ trong lòng: Vẫn chưa bằng sự đáng yêu của em.
Năm phút sau, Hứa Tư Phàm khoác tay lên vai Phó Minh Đình, lết từng bước về phía siêu thị: "Chạy một lần ba cây số đúng là khổ hình mà. Em nghĩ rồi, hay là tụi mình giảm còn một nửa cho nhẹ nhàng đi?"
"Đương nhiên là được." Phó Minh Đình trước sau đều chiều theo tốc độ của cậu.
Ban đầu Hứa Tư Phàm chỉ thuận miệng hùa theo Giang Dập và Lục Ngôn Sơ ra sân chạy bộ giết thời gian. Hắn vốn chẳng có mấy kiên nhẫn, chạy được hai vòng là bắt đầu để mắt tới mấy nữ sinh ở gần, nhìn thì có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng tới khi gặp lại ở nhà ăn thì chẳng nhớ nổi mặt ai với ai.
Mua xong nước và đồ ăn vặt, Hứa Tư Phàm được Phó Minh Đình tiễn về ký túc xá. Thấy hắn chống khung cửa lết vào trong với dáng vẻ khập khiễng, mấy bạn cùng phòng bị dọa phát hoảng vì tưởng cậu bị ai đánh. Đến khi biết là do chạy bộ, cả phòng cười ầm lên rồi vỗ vai hắn hào hứng: "Chạy nhiều vào, què cũng tốt đấy!"
Hôm sau đi học, bước chân Hứa Tư Phàm chậm rì rì như con gái. Đêm qua hắn ngủ không ngon, hai chân cứ như bị rút gân, sáng dậy đánh răng mà sát khí bừng bừng. Giữa trưa, vừa thấy hắn lết vào nhà ăn, Lục Ngôn Sơ liền không nhịn được mà chạy tới đỡ lấy, cực kỳ chu đáo giúp hắn xếp hàng mua đồ. Đến khi đi ra, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn Hứa Tư Phàm đang vừa đi vừa hút trà sữa, lặng lẽ nói với Giang Dập: "Anh Tư Phàm đúng là thiếu gia kiểu cách thật."
"Nó cũng đâu có làm khó bản thân, chạy được hết ba cây số đã là kỳ tích rồi." Giang Dập cười đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!