Chương 26: Giả thiết về cơn lốc

"Sao lại ngẩn người ra thế?"

Người bên cạnh im lặng hồi lâu, bước chân mỗi lúc một chậm lại. Giang Dập cũng thuận theo đó mà đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn rõ gương mặt đang thất thần của Lục Ngôn Sơ. Hai tay anh đều bận xách hành lý, không cách nào đưa tay xoa đầu cậu như mọi khi, đành bất đắc dĩ bật cười, cố ý trêu ghẹo: "Sao thế, luyến tiếc không muốn về ký túc xá à?"

Lục Ngôn Sơ khẽ thở dài, đối diện với ánh mắt anh: "Ừm, luyến tiếc."

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

Chưa kịp đợi Giang Dập phản ứng, cậu đã bất ngờ nắm lấy tay anh, kéo mạnh khiến chiếc vali vướng giữa hai người cũng bị lôi về phía mình. Lực kéo đột ngột khiến Giang Dập không kịp ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn vali bị đổi sang tay cậu. Đồng thời, cơ thể bên cạnh cũng nghiêng sát lại gần, những ngón tay lạnh lẽo chủ động đan chặt vào tay anh: "Như thế này là được."

Tuy rằng đêm nay có lẽ cậu lại mất ngủ, nhưng nếu có thể nếm được chút ngọt ngào hiện tại, thì khoảng thời gian trước bình minh dường như cũng chẳng còn quá khó khăn nữa.

Giang Dập khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm chặt. Còn Lục Ngôn Sơ, từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn gương mặt anh, ánh mắt không hề che giấu sự dò xét đầy cẩn trọng. Thế nhưng khi Giang Dập vừa ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn kia, Lục Ngôn Sơ liền cong mắt nở nụ cười quen thuộc. Cậu khẽ lắc nhẹ bàn tay đang nắm, giọng điệu mang theo chút nũng nịu, như đang làm nũng lại như đang cố tình chơi xấu: "Đêm nay không thể ngủ cùng anh, nắm tay thế này coi như bù lại được không?"

Có vài sinh viên đi ngang qua, tay xách túi lớn túi nhỏ, mồ hôi lấm tấm dù trời lạnh. Hai người đứng bên lề đường, tuy bóng đêm và tán cây bạch quả đã phần nào che chắn, nhưng khí chất của cả hai vẫn quá nổi bật, khiến ai vô tình liếc qua cũng dễ dàng nhận ra.

La Ỷ Thanh từng nói cậu là một kẻ điên, và Lục Ngôn Sơ hoàn toàn đồng ý với điều đó. Cậu ôm lấy cái danh tội đồ si tình, điên cuồng giấu kín hết thảy tâm tư chỉ xoay quanh cái tên Giang Dập, từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện quay đầu.

"Đương nhiên."

Cậu còn chưa dứt lời, Giang Dập đã xoay tay nắm chặt lấy tay cậu, như thể chẳng mảy may để tâm đến việc trên con đường này vẫn còn người qua lại. Lục Ngôn Sơ khựng lại một giây, rất nhanh sau đó liền được đà lấn tới, ngang ngược chen từng ngón tay vào giữa kẽ tay Giang Dập, đan chặt lấy nhau không hề khách sáo.

Bước chân lại một lần nữa ăn khớp, chậm rãi mà vững vàng. Suốt một quãng dài không ai mở lời, chỉ có lòng bàn tay kề sát truyền qua hơi ấm nồng nàn. Hai bóng dáng sóng đôi giữa đêm khuya, thoạt nhìn như một bức tranh thủy mặc đang lặng lẽ chuyển động.

[ Cái bóng lưng này!!! Chị em đoán ra được ai là ai không? ]

[ Nhìn kiểu tóc còn cần đoán sao? Một bên là tóc húi cua đặc trưng, một bên là tóc tết thương hiệu, phân biệt quá rõ rồi còn gì! ]

[ Tôi xỉu, đây là công khai quan hệ đúng không? ]

[ Cái gì cơ?! Hai người họ thật sự đang yêu nhau á! ]

[ Trả lời lầu trên: Hai người họ yêu nhau nồng cháy từ lâu rồi mà! ]

[ Cười chết mất, mấy người cuồng cặp đôi đến hoang tưởng rồi hả? Người ta là anh em chí cốt, cũng bị các người bẻ cong không thương tiếc. Còn Giang Dập, nhìn cái vẻ đầy nam tính đó, rõ rành rành là trai thẳng còn gì? ]

[ Giang Dập nam tính thì liên quan gì đến chuyện anh ấy thích Lục Ngôn Sơ đâu? ]

[ Vâng vâng, người ta uống cùng một chai nước, mặc cùng màu áo, ăn kem cùng một thìa, tay trong tay mười ngón đan chặt… nhưng người ta chỉ là huynh đệ thân thiết thôi! ]

Xem hết loạt ảnh mờ ảo do nhóm "Rả Rích 300+" đăng, La Ỷ Thanh không những không tức giận mà còn thấy thú vị. Cô phóng to tấm ảnh bóng lưng mơ hồ kia, cười khẽ rồi gửi tin nhắn cho cô bạn thân: "Tuy ảnh hơi mờ, nhưng nhìn bóng lưng thì… đúng là xứng đôi thật."

Rả Rích bị dọa sững người, ngẫm lại giọng điệu này giống kiểu tự tìm niềm vui trong đau khổ, bèn nhắn lại dỗ dành: "Còn may là không bị chụp tay trong tay với nữ sinh nào. Lục Ngôn Sơ là em trai cậu ta mà, hai người họ từ trước đến giờ vẫn thân thiết như vậy, cậu biết mà. Đừng buồn quá, Thanh Thanh."

La Ỷ Thanh khẽ lắc đầu, mỉm cười. So với việc buồn bã, chẳng thà nói là sau khi nghĩ thông suốt, tâm trạng cô đã trở nên bình tĩnh hơn. Hoặc cũng có thể, vì người đó là Lục Ngôn Sơ nên cô mới có thể dễ dàng chấp nhận đến thế. Cô khẽ vỗ trán, cảm thấy mình tám phần là bị Lục Ngôn Sơ lây cái tính lặng lẽ mà điên cuồng này rồi. Càng nghĩ càng thấy buồn cười, nhưng điều đáng sợ nhất chính là, tất cả những gì đang diễn ra lại hợp tình hợp lý đến kỳ lạ.

Cũng đang cùng hội hóng biến, Hứa Tư Phàm nhịn cười đến mức mặt đỏ tía tai. Cậu ta vừa phải lén canh chừng xem giáo viên có gọi tên không, vừa phải giả vờ ghi chép chuyên chú, quả thật là bận rộn đến nghẹt thở. Trong nhóm tán gẫu, tin nhắn cập nhật như bão, lướt ào ào không ngừng. Hứa Tư Phàm đọc đến no căng, rốt cuộc tay cũng ngứa ngáy, nhịn không được chen một câu làm chứng: "Là là là, hai người họ tình yêu nồng cháy 14 năm rồi!"

Tin tức vừa tung ra liền như đá chìm đáy bể, chỉ trong chớp mắt đã bị trôi đi. Vài chục giây sau, có một nữ sinh soi từng chi tiết liền vớt được tin nhắn này, rõ ràng là fan cuồng của cặp đôi nên còn phấn khích hơn cả khi chính mình được tỏ tình:

[ Này chị em, có phải cậu có tin nội bộ gì không đấy? ]

[ Tớ nói rồi mà, bầu không khí giữa hai người họ rõ ràng không đơn giản chút nào. ]

[ Tán thành! Nhà ai mà anh em lại giống tình nhân thế kia chứ? ]

"Tình nhân á?"

Lục Ngôn Sơ cắn chiếc đũa nhỏ, đôi mắt chăm chăm nhìn Giang Dập ngồi đối diện, người vừa giúp cậu chọn món ăn, giọng điệu như trẻ con mách lẻo: "Anh, mấy người kia nói… hai ta là tình nhân đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!