Vừa lên taxi, Lục Ngôn Sơ liền dựa sát vào cửa xe, áp mặt lên cửa kính để tìm chút mát mẻ. Giang Dập sợ cậu bị cảm, vội đưa tay kéo người về, nhưng chưa được nửa phút, Lục Ngôn Sơ lại dán mặt qua lần nữa. Giang Dập đưa tay cào nhẹ cằm cậu, dỗ cậu ngồi yên, nào ngờ lại bị Lục Ngôn Sơ vung một phát vào mu bàn tay.
"Em nóng."
Thôi cứ kệ vậy! Giang Dập dịch người sang bên cạnh, lòng bàn tay đỡ trán Lục Ngôn Sơ. Ánh đèn đường luân phiên nhấp nháy, phủ lên khuôn mặt hai người những nét mơ hồ, bóng dáng phản chiếu trên tấm kính trong suốt, tựa như một giấc mộng chực chờ tan biến.
Khi xe tới cổng khu dân cư Dương Quang, Lục Ngôn Sơ bỗng ngồi thẳng dậy. Thấy Giang Dập bên cạnh đang cầm điện thoại quét mã QR ở lưng ghế, cậu cũng vội vàng móc điện thoại ra, cũng muốn quét mã, nhưng loay hoay mãi vẫn không được, trên trán cũng vã ra một tầng mồ hôi.
"Ngày mai gọi xe sẽ cho em quét."
Giang Dập nhịn cười thanh toán xong, sau đó mang theo người và điện thoại cùng nhau xuống xe.
Sữa trong tủ lạnh đã uống hết, nước ngọt có ga hình như vẫn còn một chai. Giang Dập dắt người đi qua cửa hàng tiện lợi. Lục Ngôn Sơ ngại nóng không chịu vào trong, chỉ đứng ở ngoài cửa đón gió.
Buổi tối, cô thu ngân trực đêm buồn chán đến mức chỉ biết lướt điện thoại. Nghe thấy có người bước vào, cô ngẩng đầu lên nhìn:
"Chào mừng quý khách…"
Giây tiếp theo, cô nhận ra gương mặt trước mắt, nụ cười lập tức rạng rỡ hơn hẳn:
"Là cậu à? Trường được nghỉ rồi sao?"
Nói xong, cô lại nhìn về phía sau Giang Dập. Anh như đoán được ý nghĩ của cô, giơ tay chỉ ra cửa, cười nói:
"Cậu ấy đang ở bên ngoài hóng gió đấy."
Lục Ngôn Sơ đợi một lát, rồi mới rụt rè bước vào, một tay còn nắm lấy cổ áo hoodie, gọi khẽ:
"Anh ơi."
"Muốn ăn gì?"
"Kem," cậu cười khoe khoang, "chỉ ăn một nửa thôi."
Giang Dập từ đầu bên kia kệ hàng đi ra, trên tay cầm theo sữa và mấy gói đồ ăn vặt:
"Về rồi thì đi ngủ đi."
"…… Ừm."
Lục Ngôn Sơ rụt cổ lại, khẽ hắt hơi một cái.
Rất nhanh, Giang Dập đã mua đồ xong và đi ra. Anh bóc một viên kẹo nhét vào miệng Lục Ngôn Sơ. Lục Ngôn Sơ vô tình ngậm trúng đầu ngón tay Giang Dập, lúc ngẩng đầu lên, đầu lưỡi còn khẽ l**m qua môi.
Vừa vào đến cửa, cậu liền cởi áo hoodie, vội vã muốn đi tắm. Giang Dập còn chưa kịp buông hết đống đồ đang xách trong tay, vội vàng chạy theo tới cửa phòng tắm, nhưng rồi dừng lại.
"Em uống rượu rồi, mai hãy tắm."
Lục Ngôn Sơ không chịu, mò mẫm vài lần vẫn chưa kéo được khóa áo. Giang Dập nhìn không nổi liền đi đến bên cạnh cậu, cúi xuống giúp cậu kéo khóa áo xuống, vừa dỗ dành như dỗ trẻ con: " Để anh đỡ em, đi vệ sinh nhé."
Bình thường, Lục Ngôn Sơ tuyệt đối không mặt dày như thế, nhưng tối nay cậu uống nhiều, đầu óc chậm chạp. Cậu chỉ một lòng nghĩ nhanh chóng được đi vệ sinh, thế là vô cùng yên tâm mà tựa vào cánh tay Giang Dập, thở dài một hơi khoan khoái.
Giang Dập nhìn chằm chằm vành tai hơi ửng đỏ của cậu, tay khẽ run lên một chút. Giây tiếp theo, liền nghe thấy Lục Ngôn Sơ hừ một tiếng, quay mặt trừng anh: "Anh làm gì đó?"
"Đứng còn không vững, còn muốn tắm rửa à?"
Khóa áo được kéo lên. Lục Ngôn Sơ nắm tay Giang Dập, kéo anh đến vòi nước để rửa tay. Sau khi xoa sạch bọt, Giang Dập nhéo ngón tay cậu, bảo: "Được rồi, để anh đi hâm sữa cho em."
"Hay là chúng ta cùng nhau tắm đi? Như vậy sẽ không bị ngã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!