Chương 23: Bóng đêm hơi say

Đêm xuống, tuyết bay lất phất như những cánh bướm trắng mong manh đang chao liệng trong không trung tĩnh mịch. Đến khi trời hừng đông thì ngừng hẳn, để lại trên mặt đường những vũng nước nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt, như những mảnh kính vỡ phản chiếu bầu trời xám xịt. Cả thành phố dường như vừa tỉnh giấc sau một giấc mơ mùa đông ngắn ngủi.

Trong tiệm ăn sáng nhỏ ấm áp, hơi nước từ những bát ăn nóng hổi bốc lên nghi ngút,  Lục Ngôn Sơ ngồi tựa cửa kính uể oải lim dim mắt, lại lần nữa thở dài nhìn ra ngoài: "Đợt tuyết lần này còn nhỏ hơn cả trận tuyết đầu mùa, chưa kịp nhìn thấy bóng dáng đã tan rồi."

Giang Dập ngồi bên cạnh, đưa quả trứng gà đã bóc vỏ vào chiếc đĩa nhỏ trên tay cậu, giọng nói ấm áp hỏi:

"Em muốn ngắm tuyết đến thế à?"

Lục Ngôn Sơ đáp: "Chủ yếu là chưa từng thấy bao giờ" Lục Ngôn Sơ quay lại, ánh mắt mang chút mong mỏi viễn vông: "Tuyết rơi dày, phủ trắng xóa ở Bắc Kinh chắc hẳn sẽ rất đẹp."

Hứa Tư Phàm đang húp sùm sụp bát đậu hũ nóng nổi, vừa lầm bầm mơ hồ: "Đẹp thì đúng là đẹp, nhưng lạnh thấu xương cũng là thật đấy."

Lời nói của người này đúng là chuyên phá hỏng không khí mộng mơ. Lục Ngôn Sơ khẽ bật cười, lắc đầu, nửa khuôn mặt gần như chìm vào miệng bát trên bàn, trông như mệt mỏi có thể ngủ gục bất cứ lúc nào

Giang Dập hỏi: "Sao trông uể oải vậy? Tối qua ngủ không ngon à?"

Lục Ngôn Sơ cắn một miếng trứng bắc thảo, nuốt xuống rồi mới nghiêm túc trả lời:

"Tối qua nằm trên giường suy nghĩ về cuộc đời."

Hứa Tư Phàm "hừ" một tiếng rồi bật cười: "Rồi em suy ngẫm ra điều gì chưa?"

"Em ngẫm ra được là…" Lục Ngôn Sơ chống cằm, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ: "Làm người ấy mà, không nên lúc nào cũng cố chấp phân thắng thua với bản thân mình, cũng đừng chuyện gì cũng đòi hỏi phải rõ đúng sai. Giống như món đậu hũ này, có người thích ăn ngọt, có người lại thích ăn mặn, còn có kẻ cứ chăm chăm nhìn bàn người khác, rối rắm không biết nên chọn ngọt hay mặn."

Hứa Tư Phàm nhập vai phụ chuyên nghiệp, dùng ngón trỏ gõ gõ miệng bát, hỏi:

"Vậy còn em? Em sẽ chọn thế nào?"

Lục Ngôn Sơ khẽ cười, ánh mắt lướt qua Giang Dập rồi lại trở về, trong suốt nha pha lê: "Em á, đương nhiên sẽ chọn thứ mình thích rồi. Mình thích thì tự nhiên là tốt nhất."

Cậu ăn hết quả trứng trà, ánh mắt nghiêng sang nhìn Giang Dập, khẽ cười như khoe khoang: "Đúng không, anh?"

Giang Dập chớp mắt nhẹ nhàng, nụ cười trên mặt bị làn hơi ấm bốc lên từ đồ ăn che khuất một nửa, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết: "Ừ."

Hứa Tư Phàm vỗ tay, ăn hết miếng cuối cùng, đứng dậy đi tính tiền:

"Chuẩn luôn, ngàn vàng cũng không mua nổi điều khiến lòng thấy vui."

Ăn sáng xong, Lục Ngôn Sơ lại càng mệt mỏi hơn. Vừa lên taxi đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đến khi máy bay cất cánh, uống hai ngụm nước Giang Dập đưa qua xong, đầu vừa nghiêng liền tiếp tục ngủ.

Ba tiếng sau, khi máy bay bắt đầu hạ cánh, Giang Dập nghiêng người sang, nhẹ nhàng che tai cho Lục Ngôn Sơ trước tiếng ồn, rồi mới nhẹ nhàng lay gọi cậu. Lục Ngôn Sơ đã cởi bớt áo lông bên trong, chỉ mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình màu xanh nhạt, vừa thức dậy đã thấy ấm nóng

"Xem ra là ngủ đủ rồi."

Giang Dập tiện tay kéo chiếc mũ hoodie lên đầu cậu, nói:

"Bên ngoài gió lớn đấy."

Lục Ngôn Sơ "ừ" một tiếng, tựa vào lưng ghế, chậm rãi lấy lại tinh thần: 

"Như vừa khai thông hai mạch Nhâm Đốc xong, cảm giác đúng là thế này… nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi."

Giang Dập bật cười, tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu.

Vẫn là chú Minh đến đón ở sân bay. Sau khi chất hành lý lên xe xong, Lục Ngôn Sơ ngọt ngào lên tiếng chào: "Lại làm phiền chú Minh rồi ạ."

"Chú ước gì ngày nào các cháu cũng làm phiền chú ấy chứ, ha ha. Từ khi các cháu lên Bắc Kinh học, quanh năm suốt tháng cũng chẳng gặp được mấy lần, trong lòng chú thật sự rất nhớ."

"Ây, Ngôn Sơ có phải học hành vất vả không? Cũng gầy đi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!