Suốt cả kỳ nghỉ đông, Lục Ngôn Sơ đã cố tránh mọi tiếp xúc gần gũi với Giang Dập.
Khi đi chơi cùng nhau, cậu luôn tỏ ra khó chịu khi Quý Vân Thư cứ thích chen vào giữa cậu và Giang Dập, thậm chí còn ghen tuông vô cớ. Nhưng lần này, Lục Ngôn Sơ lại làm ngược lại. Cậu để mặc Quý Vân Thư quấn quýt bên Giang Dập, còn bản thân thì cho hai tay vào túi, mắt nhìn thẳng, cố tình giữ khoảng cách.
Tối mùng sáu tết, Giang Dập đến nhà ăn cơm. Bà nội Lục nói rằng những món này đều do Lục Ngôn Sơ tự tay nấu, lại còn không cho bà phụ giúp. Lục Ngôn Sơ cắm cúi ăn, không dám nhìn Giang Dập, cũng chẳng kể chuyện mình bị dầu nóng bắn vào tay lúc chiên cá.
Giang Dập ăn hẳn hai bát cơm, liên tục khen Lục Ngôn Sơ nấu ăn ngon. Ăn xong, anh đứng dậy giúp dọn bát đũa. Vừa vào bếp, anh đã kéo Lục Ngôn Sơ ra khỏi bồn rửa, tay vẫn nắm chặt cổ tay trái của cậu. Mắt anh nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên mu bàn tay, rồi nhíu mày.
"Có bôi thuốc chưa?"
Lục Ngôn Sơ cúi mặt xuống. Cảm giác ấm áp đã lâu không có từ lòng bàn tay Giang Dập truyền đến từng đầu dây thần kinh. Cậu khẽ cựa quậy cổ tay: "Em rửa nước lạnh rồi, không nghiêm trọng lắm đâu."
Lực tay của Giang Dập mạnh hơn một chút, ngón cái ấn đúng vào mạch cổ tay, không cho cậu chạy thoát. Chẳng nói chẳng rằng, anh kéo cậu ra phòng khách, quen thuộc lục lọi ngăn kéo tủ TV, tìm tuýp thuốc bỏng rồi cẩn thận bôi cho cậu.
Lục Ngôn Sơ bị anh xoa thấy nhột, cậu lên tiếng: "Không đau nữa đâu, cảm ơn anh."
Giang Dập ngước lên nhìn cậu vài giây, khiến Lục Ngôn Sơ thấy không được tự nhiên. Cậu mím môi, rút tay lại rồi đứng dậy định vào bếp. Nhưng Giang Dập cản lại: "Anh rửa bát cho, em đừng động vào nước."
"Ừm."
Đi được hai bước, Giang Dập vẫn không nhịn được quay lại. Anh cúi xuống, xoa đầu cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy: "Em ngốc lắm hả?"
Lục Ngôn Sơ sững sờ, chớp mắt ngơ ngác. Dáng vẻ này khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng mà người khác vẫn hay nghĩ về cậu. Giang Dập lập tức mềm lòng, khẽ thở dài: "Thôi ngồi nghỉ đi."
Lục Ngôn Sơ ngoan ngoãn ngồi yên, nhưng ánh mắt lại vô thức dõi theo bóng Giang Dập trong bếp. Chẳng mấy chốc, tiếng nước chảy ào ào và tiếng bát đĩa va vào nhau vang lên.
Cậu rất muốn lao vào, bám dính lấy anh như trước đây, dù không nói một lời, chỉ lặng im nhìn anh rửa bát cũng không thấy chán.
Nhưng cậu nhận ra, có điều gì đó đã thay đổi. Cậu cảm thấy mình đã trở nên bất thường, đến nỗi chính cậu cũng thấy vô lý, nói gì đến Giang Dập. Lục Ngôn Sơ mạnh bạo siết chặt lòng bàn tay, nhắm mắt lại, cố kìm nén sự thôi thúc ấy.
Sáng hôm sau, Hứa Tư Phàm sốt ruột đến tìm Giang Dập, rủ đi Hoan Lạc Cốc chơi. Giang Dập nghĩ Lục Ngôn Sơ ngày nào cũng vùi đầu học hành, cũng nên ra ngoài thư giãn. Anh lập tức đồng ý, nhưng không ngờ Lục Ngôn Sơ lại nói buổi chiều có việc bận, chúc họ chơi vui vẻ.
Hai ngày cuối kỳ nghỉ, Hứa Tư Phàm lại rủ thêm một lần nữa. Lục Ngôn Sơ lại viện cớ bận làm bài tập, khéo léo từ chối.
Thấy vậy, Hứa thiếu gia vô tư cũng dần nhận ra điều bất thường.
"Này Ngôn Ngôn, sao thế? Có phải em đang tránh mặt anh không?"
Đây là tiết thể dục đầu tiên sau khi học kỳ hai cấp ba bắt đầu. Lục Ngôn Sơ chạy xong thì tách khỏi đội, vừa lau mồ hôi vừa lén nhìn về phía sân bóng rổ.
Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai. Cậu sững lại, quay đầu thì thấy Hứa Tư Phàm đang ôm quả bóng, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy nhìn chằm chằm vào cậu.
Lục Ngôn Sơ thành thật lắc đầu: "Đâu có."
"Không có? Thế sao anh rủ mà em không đi?"
"… Thì lúc đó em bận mà."
"Hứ, anh không tin!"
Lục Ngôn Sơ im lặng. Ở sân bóng, Giang Dập vẫy tay gọi Hứa Tư Phàm: "Này, có chơi nữa không?"
"Đến ngay!" Hứa Tư Phàm trả lời lại, rồi quay sang hỏi Lục Ngôn Sơ: "Em chơi bóng không?"
Mấy cậu con trai trên sân đều khá quen mặt, chắc là học lớp 12A1. Lục Ngôn Sơ nhìn Giang Dập từ xa, khẽ đáp: "Em chơi không giỏi, các anh cứ chơi đi."
Bên kia lại hối thúc thêm hai tiếng nữa, Hứa Tư Phàm không nán lại lâu, nói: "Vậy thôi, tối gặp ở căng tin nhé." Rồi ôm bóng chạy đi.
Căng tin trường cấp ba Nhất Trung nổi tiếng với đồ ăn ngon. Chỉ vì chuyện ăn uống này mà rất ít học sinh trốn học buổi tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!