Chương 18: Gió thổi trên sân thượng

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Lục Ngôn Sơ vẫn còn đang say giấc.

"Ngôn Ngôn, mặt trời lên đến mông rồi kìa, dậy ăn trưa đi con."

Giang Dập đoán chắc chắn cậu lại thức khuya làm bài tập. Anh thân mật khoác vai bà nội Lục, khẽ nói: "Bà nội cứ xuống ăn cơm trước đi ạ, cháu vào xem em ấy cho."

Bà Lục mỉm cười hiền hậu: "Nó chỉ nghe lời con thôi."

Giang Dập khẽ cười, rón rén bước vào phòng. Trên bàn học lộn xộn toàn sách vở và đề thi, bút bi không đậy nắp nằm chênh vênh ở mép bàn, ghế thì nghiêng ngả, mấy tờ nháp rơi vương vãi dưới chân ghế.

"Nhóc này rốt cuộc học đến mức nào vậy…"

Giang Dập cau mày, cúi xuống nhặt những tờ giấy nháp, tiện tay gấp gọn. Vừa định đặt lại lên bàn, ánh mắt anh vô tình lướt qua góc trên bên trái, thấy một hàng hình vẽ hoạt hình nhỏ, có biểu cảm tức giận, cười lớn, lạnh lùng… trông vô cùng sinh động.

Phía trên đầu các nhân vật mỗi hình vẽ đều có một cái tên: Giang Dập.

Không chỉ thế, tên của anh còn được viết đầy rẫy trong những khoảng trống giữa các công thức toán học dài dằng dặc.

"Ơ, nhóc này lấy tên mình ra luyện chữ à?"

Giang Dập lấy điện thoại ra chụp lại để làm bằng chứng, sau đó dọn dẹp lại bàn học cho ngăn nắp. Xong xuôi, anh nhìn đồng hồ rồi đi tới giường, cúi người xuống kéo Lục Ngôn Sơ dậy, cả người lẫn chăn.

"Em mà ngủ nữa là mình ăn tối luôn đấy."

Hồi nhỏ, mỗi lần buổi sáng không ngủ đủ, Lục Ngôn Sơ lại vùi vào lòng mẹ làm nũng. Sau khi mẹ cậu rời đi, trong một thời gian dài, đêm nào cậu cũng ngủ không yên. Chỉ khi được Giang Dập ôm vào lòng, vỗ về, cậu mới có thể thoát khỏi những cơn ác mộng để an tâm chìm vào giấc ngủ.

Đứa trẻ ngày nào ngủ không ngon giấc, giờ lại ngủ say như chết, không chịu tỉnh dậy.

"Ngôn Sơ?"

Nghe thấy giọng anh trai, Lục Ngôn Sơ khẽ rên lên một tiếng đầy mệt mỏi. Cả người cậu mềm nhũn, cuộn tròn trong chăn, vẫn nhắm mắt. Vài sợi tóc dựng đứng, trông như một con tằm nhỏ vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Con tằm nhỏ từ từ hé một mắt nhìn anh trai, rồi lại nhanh chóng nhắm lại, nghiêng người vùi đầu vào vai anh, cọ cọ làm nũng: "Em buồn ngủ quá, cho em ngủ thêm chút nữa đi mà."

Giang Dập bị cậu cọ vào thấy nhột, đưa tay véo nhẹ tai cậu, ghé sát vào nói nhỏ: "Dậy vệ sinh các thứ đi, không thì anh bế em vào nhé?"

Lời nói đó văng vẳng bên tai Lục Ngôn Sơ, vừa định đẩy anh ra, thì hình ảnh Giang Dập bế cậu vào phòng tắm chợt hiện lên trong đầu. Lục Ngôn Sơ giật mình tỉnh ngủ ngay lập tức.

"A… không… không cần đâu." Cậu ngồi thẳng dậy, kéo chăn ra, bước xuống giường suýt thì ngã. May mà Giang Dập kịp thời đỡ lấy.

"Đi từ từ thôi." Giang Dập bật cười vì dáng vẻ hậu đậu của cậu.

Bà nội Lục ăn cơm xong ngồi đối diện đan áo len, nhìn Giang Dập múc canh cho Lục Ngôn Sơ, bà đẩy gọng kính lão lên: "Mới học cấp ba mà cháu bà đã vất vả thế này rồi, cằm nhọn hẳn đi."

"Thật ạ?" Lục Ngôn Sơ cắn thìa, sờ sờ cằm mình, không thấy mình gầy đi chút nào.

"Do con làm bài chậm thôi, nếu con có tốc độ làm bài bằng một nửa anh Dật thì tốt rồi." Các môn khác cậu làm khá trôi chảy, đặc biệt là tiếng Anh, nhưng riêng môn Toán thì hơi yếu. Tối qua, hai câu cuối cùng đã hành hạ cậu đến kiệt sức, đến mức nằm mơ cũng thấy mình đang giải đề.

Giang Dập đã dọn dẹp bàn học của cậu nên anh hiểu rõ: "Ăn cơm trước đã, nhìn em thiếu ngủ lắm. Thức khuya không tốt gì mà còn làm giảm hiệu quả học tập, không đáng chút nào."

Bà nội Lục đồng tình: "tiểu Dập nói đúng, nghe lời anh con đi."

Lục Ngôn Sơ phồng má, mơ màng đồng ý. Giang Dập mỉm cười: "Giờ học sinh cấp ba áp lực nhiều, không thức khuya thì không được, đúng là khổ thật." Thấy bà nội Lục thở dài, Giang Dập khéo léo chuyển chủ đề: "Lát nữa anh ở lại giúp em làm nốt bài, rồi tối chúng ta đi ngắm pháo hoa ở công viên thế giới nhé?"

Lục Ngôn Sơ ngủ mơ màng, quên mất hôm nay là đêm giao thừa, cậu chỉ "ừm" một tiếng.

Ăn xong, Lục Ngôn Sơ bưng bát đũa vào bếp. Giang Dập đi theo sau, thấy cậu đang bóp nước rửa bát lên miếng bọt biển. Anh rút một viên socola từ túi quần, bóc vỏ rồi đưa tới miệng cậu.

"Hôm nay bà nấu có bị mặn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!