Mặc dù về lý thuyết cậu đều hiểu rõ, nhưng Lục Ngôn Sơ vẫn cảm thấy bối rối. Nhất là khi bàn tay kia vẫn đặt ở phần eo nhạy cảm của cậu, hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải cotton không quá mỏng, in hằn lên da thịt. Cả người Lục Ngôn Sơ càng thêm cứng đờ, gần như cắn răng gỡ tay anh ra khỏi eo rồi vội vàng dời sang chỗ khác.
Cậu úp mặt vào gối, tạm thời tránh đi ánh mắt của Giang Dập.
"Em 18 tuổi rồi," cậu đã là người lớn không còn là trẻ con nữa.
Giang Dập nhìn dáng vẻ rụt rè như đà điểu của cậu, khẽ bật cười. Ánh mắt anh cố ý liếc xuống phía dưới của cậu: "Vậy thì ấn tượng thật đấy."
Lục Ngôn Sơ: "…"
Cậu không khỏi nhớ lại lần đầu tiên cậu bị mộng tinh. Sáng hôm đó tỉnh dậy, cậu cũng vùi mặt vào gối như thế này, im lặng một lúc lâu, thấy vậy Giang Dập cố nhịn cười, không trêu chọc cậu. Cậu im lặng rúc vào trong chăn, cuộn tròn lại. Giang Dập thở dài, vén chăn lên nhìn, thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, dường như đã khóc. Anh lập tức đau sót ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
"Ngôn Ngôn của chúng ta đã lớn thật rồi, có gì mà phải ngại với anh chứ? Anh còn nhớ hồi nhỏ em cứ tr*n tr**ng chạy khắp nơi, mỗi lần tắm là nghịch ngợm lung tung không chịu yên.."
"Anh!" Ai lại dỗ người khác như thế chứ? Lục Ngôn Sơ vừa thẹn vừa giận, hai chân đá bay chăn, phồng má lườm Giang Dập một cái: "Anh đừng có nói nữa."
Từ hôm đó, cậu không còn tắm chung với Giang Dập nữa. Lúc tắm xong, cậu cũng mặc đồ ngủ chỉnh tề, không dám ngang nhiên đi lại trước mặt anh với một chiếc quần đùi như trước. Lúc ngủ cũng trở nên dè dặt hơn, luôn quay lưng về phía anh.
Nhưng cậu không thể giữ vẻ e thẹn đó quá lâu. Bởi vì mỗi khi tỉnh dậy, cậu lại mình như bạch tuộc quấn chặt lấy anh, hoặc nằm gọn trong vòng tay anh.
Cậu thiếu niên ngây ngô ngày nào dần trở nên rụt rè. Bị anh trai nắm tay trên đường, cậu lại thấy khó chịu một cách khó hiểu. Nhưng từ nhỏ họ vẫn luôn thân thiết như vậy mà, Lục Ngôn Sơ cảm thấy rất phiền não.
"Anh, tháng sau em thi cấp ba rồi," cậu thử rụt tay khỏi tay anh, yếu ớt nhấn mạnh: "Em không phải trẻ con nữa."
Vừa mới qua sinh nhật 15 tuổi thôi, mà cậu đã một mực chối bỏ sự thật rằng mình vẫn còn nhỏ. Giang Dập bất đắc dĩ, đành chiều theo ý cậu rồi buông tay. Thế nhưng vừa đến ngã tư, anh lại tiếp tục nắm lấy cổ tay cậu.
Lục Ngôn Sơ bĩu môi, nhưng lần này không cố gắng vùng vẫy nữa.
Giang Dập cười toe toét vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Khi anh ra ngoài, Lục Ngôn Sơ đã bình tĩnh trở lại, cậu thay bộ quần áo hôm qua, cố gắng lấy lại dáng vẻ "cool ngầu" thường ngày. Chỉ là tóc tai thì vẫn rối bù, chắc do lúc thay đồ vội vàng quá.
Khi Giang Dập đi ngang qua, anh thuận tay vuốt nhẹ l*n đ*nh đầu cậu, rồi cúi người tìm chiếc dây chun màu đen ở giữa hai chiếc gối và đưa cho cậu.
Lục Ngôn Sơ vươn tay định lấy, Giang Dập lại khẽ rút tay về.
"Để anh buộc giúp em nhé?"
Lục Ngôn Sơ do dự một giây, rồi gật đầu đồng ý. Giang Dập đẩy nhẹ vai cậu, cả hai cùng bước vào phòng vệ sinh. Họ đứng trước bồn rửa mặt, Lục Ngôn Sơ đánh răng, còn Giang Dập đưa hai tay ra sau để buộc tóc cho cậu.
Hứa Tư Phàm ngáp dài bước tới, dựa vào khung cửa nhìn hai người một lúc: "…Alo, hai người có nhìn thấy tôi không?"
"Có chuyện gì?"
Câu hỏi đó thật sự kỳ lạ, cậu chủ Hứa lườm một cái: "Chứ tao đến nhà vệ sinh để ăn cơm chắc?"
Lục Ngôn Sơ suýt thì nuốt luôn bọt kem đánh răng vào bụng. Cậu cúi đầu ho khan, nghe anh trai mình nói một câu chết người không kịp đền mạng: " Wow, khẩu vị của mày đặc biệt thật đấy."
"Né ra cho tao đi tiểu!" Hứa Tư Phàm nghiến răng.
Lục Ngôn Sơ vội vã lấy nước súc miệng, rửa mặt qua loa rồi kéo Giang Dập ra ngoài, nhường chỗ cho cậu chủ Hứa.
Dọn dẹp xong xuôi và ra ngoài đã là 11 giờ 20 trưa, mọi người đều đói lả. Họ tùy tiện tìm một quán gần đó để ăn, bánh bao súp đã hẹn trước đành để dành cho lần sau.
Vào đêm Giáng sinh, Lục Ngôn Sơ lại nhận được rất nhiều socola từ các bạn nữ. Một số người lén lút để vào ngăn bàn khi cậu đi vệ sinh. Có người mạnh dạn hơn, chặn cậu trên đường đến căng tin, hô to tên cậu và nói rằng rất thích cậu.
Lục Ngôn Sơ nhíu mày, giả vờ như không nghe thấy và định đi vòng qua.
Một mặt cô gái đó thấy cậu thật lạnh lùng, nhưng mặt khác cô lại thấy cậu quá cool ngầu.
"Socola thủ công này ngon lắm, tớ đặc biệt nhờ bố gửi từ nước ngoài về đó," cô cầm một túi giấy hình trái tim màu hồng, đuổi theo Lục Ngôn Sơ, vẻ mặt có chút đáng thương: "Cậu nhận đi được không? Cứ coi như là một món quà Giáng sinh bình thường thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!