Chương 14: Mỗi người một tâm tư

Trước khi ra ngoài, Lục Ngôn Sơ soi mình trong gương gắn trên cửa tủ quần áo vài lần. Kiều Nam cầm cốc giữ nhiệt, vừa uống nước vừa ngạc nhiên nhìn cậu bạn cùng phòng thường ngày rất kín đáo này.

Trong ấn tượng của Kiều Nam, phong cách ăn mặc của Lục Ngôn Sơ luôn đơn giản, gọn gàng. Cậu có một thân hình chuẩn, cao ráo, chân dài, bình thường chỉ cần mặc một chiếc áo phông kết hợp với quần jeans cũng đã nổi bật trong đám đông. Khuôn mặt cậu luôn mộc mạc, phụ kiện duy nhất trên người là chiếc dây chun màu đen ở cổ tay, tiện cho cậu buộc tóc lên bất cứ lúc nào.

Dạo gần đây Kiều Nam đã thân thiết hơn với Lục Ngôn Sơ, cũng trở nên bạo dạn hơn, do dự một chút, cuối cùng vẫn không kìm được tò mò.

"Ngôn Sơ, hôm nay cậu… đi hẹn hò à?"

Mặc dù cậu không bôi trát những thứ linh tinh lên mặt, vẫn mặc chiếc áo khoác lông vũ màu đen của hôm qua, tóc xõa bồng bềnh vì trời lạnh, chỉ cài một chiếc kẹp nhỏ bên trái, nhưng trông cậu vẫn khác lạ, thật sự rất khác.

Lục Ngôn Sơ mỉm cười, tháo chiếc khăn quàng cổ trên lưng ghế, quàng lên: "Hôm nay là sinh nhật anh trai tôi."

Ăn tối cùng nhau, chắc cũng tính là hẹn hò nhỉ.

Kiều Nam ngạc nhiên, cậu ta cứ nghĩ là đi gặp bạn gái, hóa ra chỉ là mừng sinh nhật anh trai.

Trong đầu Kiều Nam chợt hiện lên hình ảnh vào hôm Lục Ngôn Sơ bị sốt, Giang Dập vội vàng chạy vào phòng y tế, trên người còn dính hơi lạnh của sương sớm.

Trông anh ấy rõ ràng là vừa vội vã bật dậy khỏi giường, tóc tai bù xù, râu còn lún phún, ngay cả quầng thâm dưới mắt đều thể hiện sự mệt mỏi. Anh thậm chí còn không chú ý đến Kiều Nam ngay lập tức, mà lướt mắt một vòng rồi dừng lại trên bóng người xanh xao đang nằm trên giường bệnh.

Ở khoảng cách không quá xa, Kiều Nam nghe thấy anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Cậu và anh trai thân thiết thật đấy!"

Kiều Nam thực lòng ngưỡng mộ: "Còn hơn cả anh em ruột."

Từ nhỏ đến lớn, Lục Ngôn Sơ đã nghe vô số lời khen tương tự. Hồi tiểu học, cậu sẽ ưỡn ngực tự hào, lớn tiếng đáp lại: "Anh Tiểu Dập chính là anh trai ruột của tớ."

Sau này lên cấp ba, khi nghe mọi người khen họ còn hơn cả anh em ruột, cảm giác của Lục Ngôn Sơ trở nên có chút vi diệu.

Thế là cậu cười, khéo léo chuyển chủ đề.

"Tôi và anh ấy hẹn gặp ở căng tin ăn sáng, không đợi cậu đâu."

Đằng nào cũng đã dậy sớm, ở ký túc xá cũng chẳng có gì hay ho, chi bằng cùng nhau đi đến căng tin. Kiều Nam "Ơ" một tiếng, vội vàng ôm lấy quyển sách chuyên ngành mà hôm qua chưa kịp dọn, đuổi theo sau Lục Ngôn Sơ.

"Ngôn Sơ, đợi tôi với!"

Vừa ra khỏi cổng ký túc xá, tuyết đã rơi dày hơn. Nhìn ra xa một chút, cậu thấy một bóng dáng cao ráo đang tựa vào cột đèn đường. Anh không cầm ô, hai tay đút trong túi áo khoác, bông tuyết bay lất phất trên mái tóc đen rối bời vì gió. Đôi mắt anh như thấm đẫm bởi tuyết, ướt át khó tả.

Lục Ngôn Sơ khẽ khựng lại, rồi không kìm được mà sải bước về phía anh. Đi được vài bước, cậu bắt đầu chạy.

"Anh, không phải chúng ta đã hẹn gặp nhau ở căng tin sao?" Cậu đưa chiếc ô đang cầm đến giữa hai người, rồi nghiêng về phía Giang Dập một cách tự nhiên.

Giây tiếp theo, Giang Dập nhận lấy chiếc ô từ tay cậu, một tay vuốt nhẹ mái tóc đang che trước mắt cậu. Nụ cười của anh mang theo sự lười biếng của buổi sáng sớm: "Ai đó không phải đã nói là nhớ anh sao?"

"Đúng vậy, cả đêm qua em ngủ không ngon chút nào." Lục Ngôn Sơ chớp mắt, rồi đưa một chiếc túi được gói cẩn thận qua. "Quà sinh nhật tặng anh nè."

Giang Dập nhận lấy, mở ra. Bên trong là một chiếc khăn quàng cổ bằng len lông cừu nguyên chất, màu xanh xám loang lổ. Anh nhìn một lúc, rồi ngước lên nhìn chiếc khăn trên cổ Lục Ngôn Sơ.

"Giống của em."

Ngón tay Giang Dập v**t v* chiếc khăn mềm mại, ánh mắt chuyển từ cổ Lục Ngôn Sơ đến đôi mắt đen sáng của cậu. Anh cong môi: "Đẹp lắm."

"Cảm ơn bé cưng."

Anh đột nhiên chuyển sang tiếng Quảng Đông, khiến đầu óc Lục Ngôn Sơ ngừng hoạt động vài giây. Dù cậu đã nghe câu này lặp đi lặp lại qua điện thoại lúc hai giờ sáng, nhưng giọng nói được truyền qua điện thoại vẫn khác với khi nghe trực tiếp.

Ít nhất vào lúc này, Lục Ngôn Sơ đã thật sự hiểu được câu nói "nghe giọng Giang Dập là chân mềm nhũn" mà các cô gái yêu giọng thường nói. Hoàn toàn không hề phóng đại chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!