Vài ngày sau, Lục Ngôn Sơ lại tình cờ gặp La Ỷ Thanh trong trung tâm thương mại. Cô mặc chiếc áo khoác lông vũ màu trắng dài quá gối, chiếc khăn quàng cổ quấn hờ hững hai vòng. Cô đang chống tay lên quầy kính, chỉ vào một món đồ bên trong và hỏi nhân viên liệu có thể lấy ra xem được không.
Cậu có đôi mắt tinh tường, dù đứng cách xa vài bước vẫn có thể nhìn rõ hoa văn trên chiếc bút máy cô đang cầm.
"Mắt thẩm mỹ không tồi."
Lục Ngôn Sơ mím môi, rõ ràng đang vội đi ra cổng bắc nhưng lại vô cớ dừng chân. Cậu đứng đó cho đến khi thấy La Ỷ Thanh lấy điện thoại ra thanh toán, rồi mỉm cười nhận lấy chiếc túi giấy nhỏ từ tay nhân viên. Cô xoay người chuẩn bị rời đi, lúc đó cậu mới lấy lại tinh thần và bước tới.
"Chị," xác nhận đối phương đã nhìn thấy mình, Lục Ngôn Sơ mới chủ động chào hỏi. Thời điểm vừa vặn đến mức cứ như hai người thật sự chỉ tình cờ gặp nhau. "Thật là trùng hợp."
La Ỷ Thanh không hề giấu diếm, ngược lại còn giơ chiếc túi giấy nhỏ lên trước mặt cậu, cười nói: "Quà sinh nhật cho anh trai em đó, chị cũng không biết nên tặng gì, đành chọn đại một cây bút. Em có muốn xem không?"
Nói là chọn đại, nhưng trong lòng Lục Ngôn Sơ rõ như ban ngày. Cậu giả vờ không biết gì, lắc đầu: "Chị chọn chắc chắn anh ấy sẽ thích."
La Ỷ Thanh cười tủm tỉm nhìn cậu, rồi hỏi: "Em ăn tối chưa, chị mời em nhé?"
Lần trước đã uống trà sữa của chị ấy, lần này Lục Ngôn Sơ cũng nên mời lại, vì vậy cậu gật đầu đồng ý: "Phải là em mời chị mới đúng."
Cậu bảo La Ỷ Thanh chọn món, nói mình ăn gì cũng được. Cô quyết định dẫn cậu đến một quán nhỏ đối diện đường, gọi món bánh bao áp chảo đặc trưng và súp tiết vịt. Bánh bao vừa ra lò, cắn một miếng, nước sốt đậm đà tràn ra, vị thịt, vị hành, vị vừng hòa quyện nơi đầu lưỡi, ngon không tả nổi.
Lục Ngôn Sơ ăn một miếng rồi chấm một ít dấm, còn La Ỷ Thanh thích ăn kèm với súp nóng. Cô ăn xong hai cái thì đặt đũa xuống, nhìn Lục Ngôn Sơ lại cho thêm một chút dấm vào chén.
"Em và Giang Dập có khẩu vị khá giống nhau."
"Chị không thích ăn chua sao?" Lục Ngôn Sơ nhướng mày hỏi.
Câu hỏi này khiến La Ỷ Thanh bật cười, sau vài giây nhìn nhau, cô nghiêng đầu một cách tinh nghịch: "Chị không thích ăn quá chua."
Lục Ngôn Sơ khẽ mỉm cười.
Trên đường về sau khi ăn xong, đi ngang qua một cửa hàng đồ ăn vặt, Lục Ngôn Sơ vào mua vài loại kẹo phổ biến, rồi đưa cho La Ỷ Thanh: "Vậy thì mình ăn chút đồ ngọt cho vui."
Sau vài lần tiếp xúc, hai người cũng bớt ngại ngùng. La Ỷ Thanh bóc một viên kẹo sữa cho vào miệng, rồi chọn hai viên kẹo vị cam, đưa cho Lục Ngôn Sơ, như thể cô chắc chắn cậu sẽ thích vị này.
Lục Ngôn Sơ nhìn xuống lớp giấy kẹo màu cam trong lòng bàn tay, càng thấy thú vị: "Cái này cũng là anh ấy nói cho chị biết à?"
"Ừ, đây đâu phải là bí mật, Minh Đình cũng biết mà." Xung quanh xe cộ tấp nập, cô đứng dưới ánh đèn neon màu đỏ xanh, quay đầu mỉm cười với cậu: "Lần đó bọn chị cùng đến cửa hàng tiện lợi, Giang Dập mua hai chai soda cam, nói là lát nữa sẽ đến sân vận động, vì em trai đang huấn luyện quân sự."
Lục Ngôn Sơ kinh ngạc, cậu nghĩ lại lúc đó cậu còn chưa quen biết cô ấy. Ai lại cố ý ghi nhớ sở thích của một người xa lạ chứ?
Câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.
Nhưng La Ỷ Thanh khác với những cô gái bên cạnh Giang Dập. Cô độc lập, trưởng thành, chân thành, thẳng thắn và biết chừng mực. Cô học giỏi, năng lực chuyên môn rất xuất sắc và cô chưa bao giờ che giấu xuất thân bình thường của mình, càng không vì thế mà tự ti. Khi gặp cô đi làm thêm, cô luôn vui vẻ chào hỏi.
Lục Ngôn Sơ đã gặp cô rất nhiều lần trong căng tin. Cậu biết rõ giá cả ở từng quầy, có những chuyện không cần phải cố ý tìm hiểu, chỉ cần quan sát một chút là có thể đoán ra.
Hai viên kẹo cam này được Lục Ngôn Sơ nắm chặt trong tay suốt quãng đường về, đến cuối cùng cũng không bóc ra.
Trưa hôm sau, chỉ có hai anh em đi ăn. Lục Ngôn Sơ đợi Giang Dật đặt đũa xuống mới từ từ lấy hai viên kẹo từ túi ra, ra hiệu cho Giang Dập xòe tay.
"Cái này là món tráng miệng sau bữa ăn à?"
Lục Ngôn Sơ gật đầu, nhìn anh trai bóc giấy gói kẹo, cho vào miệng. Sau đó cậu mới từ tốn bổ sung một câu: "Tối qua em đi ăn với chị Ỷ Thanh, chị ấy tặng đấy."
Động tác bóc giấy kẹo của Giang Dập khựng lại, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cậu: "Hai người ăn ở căng tin à?"
"Ăn ở ngoài," cậu cười, "Nếu ăn ở căng tin, em đã rủ anh đi cùng rồi."
Giang Dập cầm viên kẹo còn lại trên tay, cười hỏi Lục Ngôn Sơ: "Em có muốn ăn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!