"Em chỉ muốn hận ông ấy mãi mãi, nhưng cứ nghĩ đến việc ông ấy từng yêu thương em, em lại thấy đau lòng."
Lục Ngôn Sơ, mười hai tuổi, ngồi ôm gối trên sân thượng trống trải, ngước nhìn bầu trời đêm. Vết rách trên trán cậu do Lục Thành Chương ném gạt tàn đã được Giang Dập sát trùng bằng cồn đỏ cách đây mười phút.
Giang Dập ngồi bên cạnh, mắt lơ đãng nhìn những vì sao lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Câu nói của Lục Ngôn Sơ khiến anh ngẩn người.
Anh có thể an ủi Lục Ngôn Sơ rằng Trần Huệ Tâm có nỗi khổ riêng, nhưng lại không thể gượng ép bao biện cho Lục Thành Chương bằng chính lý do đó. Nếu tình yêu thương dành cho người thân lại phải khoác lên chiếc áo của sự tổn thương, thì có lẽ thế giới này đã phát điên rồi.
Một lúc, Giang Dập không nghĩ ra lời nào hay hơn để an ủi. Anh mím môi, quay đầu lại, ánh mắt yên lặng rơi trên gương mặt của Lục Ngôn Sơ, đáy mắt hiện lên vẻ xót xa. Vài giây sau, anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của Lục Ngôn Sơ, rồi từ từ xoa nhẹ vào lòng bàn tay cậu.
Lục Ngôn Sơ chưa bao giờ giấu giếm cảm xúc thật của mình trước mặt Giang Dập. Anh không chỉ là nơi để tâm sự, mà còn là người vô điều kiện đón nhận và đáp lại những gì Lục Ngôn Sơ cần nhất.
Tay được anh nắm, Lục Ngôn Sơ từ từ thả lỏng, cơ thể gần như theo bản năng dịch về phía Giang Dập. Cậu nghiêng đầu, tựa vào vai anh như mọi khi.
Một lúc sau, Lục Ngôn Sơ đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu bẽn lẽn rụt tay lại. Cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng, Giang Dập khó hiểu quay đầu nhìn cậu. Lục Ngôn Sơ l**m đôi môi khô khốc, rồi lẩm bẩm: "Để họ thấy lại trêu chọc em nữa."
Ngày hôm đó, sau khi tan học Giang Dập vẫn nắm tay Lục Ngôn Sơ qua đường như thường lệ. Không ngờ, mấy cậu bạn cùng lớp đi phía sau nhìn thấy. Chúng cười phá lên một cách khoa trương, chỉ tay vào Lục Ngôn Sơ: "Trời ơi, Lục Ngôn Sơ, học lớp 7 rồi mà vẫn để anh nắm tay, không thấy ngại sao?"
Lục Ngôn Sơ đỏ mặt, không vui hừ một tiếng, nhưng cậu lại là người dễ ngại ngùng, chỉ có thể rụt tay khỏi lòng bàn tay Giang Dập. Khi bọn họ đã đi xa, Giang Dập lại nắm lấy tay cậu, còn khẽ ghé vào tai cậu nói: "Yên tâm, họ không nhìn nữa đâu."
Lục Ngôn Sơ chống tay xuống đất, đứng lên trước. Giang Dập vẫn ngồi, ánh mắt kín đáo quan sát Lục Ngôn Sơ từ đầu đến chân, lại một lần nữa xác nhận em trai vẫn chưa cao lớn mấy. Đó cũng là lý do anh luôn muốn nắm tay Lục Ngôn Sơ khi ra ngoài, anh lo lắng chỉ cần không để ý, em trai sẽ bị bắt nạt.
"Ôi, chẳng lẽ cả đời em không cao nổi 1m6 sao?"
Mỗi lần so sánh vạch chiều cao trên tường, Lục Ngôn Sơ lại chống cằm, vẻ mặt buồn bã.
Lúc đó, Hứa Tư Phàm đã thân thiết với họ. Là con trai, hắn rất hiểu nỗi lo của Lục Ngôn Sơ, nhưng lời an ủi lại vô cùng thiếu đòn.
"Không sao đâu, bé Ngôn Ngôn, dù sao thì em cũng xinh mà, sau này cứ sống nhờ nhan sắc thôi."
"…" Lục Ngôn Sơ nghẹn lời.
Giang Dập vỗ một cái vào đầu Hứa Tư Phàm, không rảnh để ý đến tiếng hắn than vãn. Anh chạy đến tiệm tạp hóa mua cho Lục Ngôn Sơ một cây kem, rồi nghiêm túc dùng thuyết tâm linh để an ủi cậu.
"Anh nghe bà ngoại nói, những người phát triển chậm sau này lại cao vượt trội. Chắc chắn sau này em sẽ cao hơn anh thôi."
Như để ứng nghiệm lời nói của anh, ngay sau khi học kỳ 2 lớp 7 bắt đầu, Lục Ngôn Sơ bắt đầu phát triển chiều cao vượt trội. Đến năm lớp 9, cậu đã cao đến 174cm.
Cậu đã cao lên, nhưng Giang Dập còn cao hơn. Cảm giác dù cậu có cố gắng thế nào, vẫn phải ngước nhìn Giang Dập.
Ngày sinh nhật của Giang Dập, vài cậu bạn thân trong lớp gom tiền mời anh ăn KFC. Hứa Tư Phàm tặng anh một cuốn sổ tay mua ở tiệm đồ lưu niệm đối diện trường, bìa màu hồng Barbie. Giang Dập thấy rất hợp với em trai, nên đã quay đầu tặng lại cậu.
Lục Ngôn Sơ không thấy con trai dùng màu hồng có gì sai cả. Cậu dùng bút mực vẽ một phiên bản chibi của Giang Dập lên trang đầu tiên, bên cạnh là một chiếc bánh sinh nhật xinh xắn, còn có nến, kèm theo dòng chữ viết tay thanh tú: "Anh Tiểu Dập, chúc mừng sinh nhật tuổi 15!"
Giang Dập mặc đồng phục mùa thu màu xanh trắng của trường Nhất Trung. Tóc cắt rất ngắn, làm nổi bật thêm những đường nét ưu tú trên khuôn mặt anh. Anh cười nhìn bức tranh chibi của Lục Ngôn Sơ, rồi nghiêng đầu giơ ngón cái lên: "Tranh vẽ của em đẹp trai thật đấy."
"Toàn là anh tự khen mình thôi!" Lục Ngôn Sơ cong môi cười.
Qua Tết là phải chuẩn bị thi lên cấp 3, cậu nhất định phải thi vào trường Nhất Trung.
"Em làm được, Lục Ngôn Sơ!" Giang Dập một tay ôm đầu Lục Ngôn Sơ, tay kia cầm cuốn sổ, ngón trỏ xoay một vòng. Khi Lục Ngôn Sơ ngước mắt lên nhìn, anh hơi cúi đầu nhìn thẳng vào cậu. Giọng nói của thiếu niên vang lên đầy tiếng cười, vừa ngông cuồng vừa quyến rũ.
"Anh sẽ đợi em ở Nhất Trung!"
"Anh đợi em!"
"Anh Tiểu Dập…"
Một cơn đau nhói mạnh mẽ xông thẳng vào lồng ngực cậu, cổ họng như bị ai đó bóp chặt, Lục Ngôn Sơ cảm thấy mình không thể thở được. Miệng cậu vô thức há ra, hai tay cũng không thể kiểm soát mà siết chặt. Cậu thấy rất nóng, như đang ở giữa một lò lửa, theo bản năng, cậu mong ai đó đến cứu mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!