Chương 11: Yêu và trưởng thành

Giang Dập tiếc hộp bánh, chỉ dám xúc hai miếng nhỏ rồi gắp hết dâu tây ra ăn. Phần còn lại, anh định cất vào tủ lạnh để dành mai ăn tiếp. Nhưng vừa quay người, anh đã đụng phải Quý Vân Thư. Cô bé mới hơn hai tuổi, đi lại đã rất nhanh, thấy hộp bánh trên tay anh trai thì liền vươn tay đòi.

Ngày thường, Giang Dập luôn chiều cô em họ này, nhưng hôm nay thì khác. Anh chưa kịp đậy nắp đã vội giơ cao hộp bánh lên, vừa dỗ dành: "Cái này không ăn được đâu, ngày mai anh mua cho em cái khác ngon hơn nhé."

Nói dối! Kem còn dính trên mép anh kìa, rõ ràng là anh vừa ăn xong.

Quý Vân Thư không phải đứa ngốc. Một tay cô bé bám vào ống quần Giang DậP làm điểm tựa, cố kiễng chân, ngửa cổ nhìn chằm chằm hộp bánh, tay kia thì với mãi không tới. Cô bé tức giận, giơ những ngón tay nhỏ xíu lên vừa cào vừa cấu vào người anh.

Giang Dập không dám phản kháng, cũng không dám đẩy em ra. Anh đau đến hít một hơi thật sâu, nghĩ bụng hay là cho em một miếng nhỏ. Nhưng khi anh vừa đưa hộp bánh xuống thì cô bé đang cáu giận đã vung tay hất mạnh, hộp bánh rơi xuống đất.

Quả anh đào dính đầy kem lăn đến chân anh, giống như giọt nước mắt rơi xuống trong đêm giao thừa năm ấy.

Cả tuần đó, Giang Dập chẳng thèm nói chuyện với Quý Vân Thư. Buổi tối, khi cả nhà cậu dì quây quần xem tivi, Giang Dật thường về phòng đọc truyện cổ tích, hoặc ngồi lặng lẽ bên cạnh bà ngoại, hai tay chống cằm, thẫn thờ.

Cuối tuần đó, Quý Vân Thư bị anh trai lơ đẹp suốt mấy ngày nên lại giở chiêu bám dính. Giang Dập đi đâu, cô bé theo đó, ngay cả vào nhà vệ sinh cũng đòi đi cùng. Giang Dật đỏ mặt, đứng chắn cửa, giải thích mãi cho cô bé hiểu thế nào là "nam nữ khác biệt".

"Em hiểu chưa?" "Thầy Giang hỏi.

Quý Vân Thư ngây thơ chớp chớp mắt, rồi cười ngây ngô: "Hiểu rồi ạ."

Thầy Giang gật gù hài lòng, buông tay nắm cửa để vào trong. Ai ngờ, cái đồ phá phách kia cũng lẽo đẽo theo sau. Anh đang gấp nên nhanh chóng đóng sập cửa lại, không hề để ý bàn tay múp míp của cô bé đang bám trên khung cửa. Một giây sau, tiếng khóc long trời lở đất vang lên, như muốn làm sập cả trần nhà.

Hồ Tĩnh có cơ hội để trút giận. Bà ta cho rằng Giang Dập vẫn còn ấm ức chuyện hộp bánh kem bị hỏng nên cố tình kẹp tay em gái. Bà ta lôi cậu ra ban công, lấy móc áo quật vào tay anh. Đánh bao nhiêu cái thì Giang Dập không nhớ nổi, chỉ biết lúc ăn cơm, anh không cầm được đũa, phải lẳng lặng vào bếp lấy thìa ra ăn.

Tám rưỡi tối, Quý Tân Dương đi làm về. Vừa vào cửa, Hồ Tĩnh đã thêm mắm thêm muối kể lại chuyện của ngày hôm đó. Quý Tân Dương thương con gái nhưng cũng không nỡ trách mắng cháu trai. Hồ Tĩnh thấy dáng vẻ rụt rè đó của chồng thì bực mình, cau mày hỏi vặn: "Thế ý anh là sao? Về sau nó mà bắt nạt con mình thì anh cũng kệ đúng không?"

"Tiểu Dập không phải đứa như vậy, anh tin chuyện hôm nay chỉ là tai nạn…"

"Quý Tân Dương! Anh đúng là một người cậu tốt! Em biết anh luôn muốn có con trai, bây giờ lại được lời một đứa từ em gái anh, hay là anh muốn thằng bé mang họ anh luôn?"

"Em nói linh tinh gì thế?" Quý Tân Dương nhíu mày, vô cùng chán nản với những cuộc cãi vã liên miên này. Thế nhưng, anh lại không có đủ dũng khí để ly hôn.

Ngày hôm sau, Hồ Tĩnh ôm con gái bỏ về nhà mẹ đẻ. Quý Tân Dương đuổi theo sau nhưng chỉ nhận được cánh cửa đóng sầm. Khi biết chuyện, Giang Dập lại một lần nữa trịnh trọng xin lỗi cậu và thành thật kể lại mọi chuyện. Cậu không muốn cậu cũng hiểu lầm cậu có ý xấu giống dì.

Nói xong, cậu vừa hồi hộp vừa mong chờ ngẩng đầu nhìn Quý Tân Dương, mong đợi một câu nói "Cậu tin cháu".

Im lặng một lúc lâu, Quý Tân Dương mới lên tiếng: "Tiểu Dập à, dì cháu đang bị trầm cảm sau sinh."

Giang Dập ngơ ngác, nhưng cậu rất thông minh nên suy nghĩ một lát rồi cẩn thận hỏi: "Dì bị bệnh ạ?"

"Ừ, lúc mang thai Vân Thư, dì cháu khổ sở lắm, sinh con thì đau đớn suốt ngày đêm, suýt nữa thì… Tiểu Dập à, dì cháu không phải không thích cháu, cũng không cố ý nhắm vào cháu đâu, dì ấy chỉ là… không kiểm soát được cảm xúc của mình."

Nói đến đây, Quý Tân Dương cũng thấy ngượng ngùng, nhưng người lớn luôn giỏi che giấu.

"Cậu mong Tiểu Dập có thể bao dung cho dì nhiều hơn, được không cháu?"

Yêu cầu một đứa trẻ năm tuổi phải làm vậy là một điều quá khắt khe, có một khoảnh khắc Quý Tân Dương còn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, trong veo của cậu. Quý Tân Dương cười khan một tiếng.

Những cảm xúc tự trách và ấm ức ban nãy đều biến mất, thay vào đó là sự lo lắng. Giang Dập chui vào lòng cậu, vòng tay ôm chặt eo cậu. Cậu nhớ đến người mẹ đã mất vì bệnh tật của mình.

"Cháu xin lỗi cậu," giọng anh nghẹn ngào, nhưng vẫn cố gắng an ủi, "Dì nhất định sẽ khỏe lại thôi ạ! Cháu sẽ không bao giờ chọc giận dì nữa!"

Cả hai cậu cháu cùng lúc nhớ đến một người. Bàn tay to lớn của Quý Tân Dương vỗ nhẹ lên lưng anh, suýt nữa thì anh đã không kìm được nước mắt.

Một bên, Giang Dpt trằn trọc chìm vào giấc ngủ với đầy tâm sự. Một bên, Lục Ngôn Sơ mơ màng thức dậy đi vệ sinh, đầu óc còn mơ màng, cậu không nhớ mang dép lê, cứ thế chân trần bước ra khỏi phòng.

Đèn trần phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn cây hắt lên một góc sofa.

Trần Huệ Tâm cố mấy lần vẫn không thể giật được điện thoại từ tay chồng. Bà cười lạnh một tiếng rồi ném chiếc áo sơ mi anh thay hôm qua vào mặt anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!