Sáng hôm sau, lúc chín giờ, Lục Ngôn Sơ giữ đúng lời hứa, ôm theo món đồ chơi yêu thích và gõ cửa nhà họ Kỷ. Giang Dập vừa ăn sáng xong, nhìn thấy bà ngoại dẫn người vào, bỗng ngẩn ra.
Không phải anh quên Lục Ngôn Sơ, mà chỉ là không ngờ cậu bé lại nhiệt tình đến vậy. Lời anh nói chỉ là một câu xã giao, giống như người lớn thường nói hẹn gặp lại, thế nhưng, cậu bé này lại rất giữ lời hứa, còn sợ đến muộn khiến anh Tiểu Dập chờ sốt ruột.
"Anh Tiểu Dập!" Lục Ngôn Sơ lon ton chạy đến trước mặt anh, trịnh trọng đặt con robot mới toanh ba vừa mua vào lòng Giang Dập, như thể đang dâng tặng một món quà quý giá nhất.
Dự báo thời tiết nói rằng trước tết sẽ có một đợt rét đậm, và sáng nay, anh đã cảm nhận rõ cái lạnh lẽo ấy.
Lục Ngôn Sơ mặc một chiếc áo len dày màu xanh mực và quần nỉ. Vì cậu bé nhỏ người, nên khi chạy trông như một chú sóc nhỏ với bộ lông xù đang nhẹ nhàng di chuyển, vô cùng đáng yêu. Giang Dập bất giác mỉm cười, đón nhận món quà thứ hai của cậu.
"Cảm ơn em."
"Anh Tiểu Dập, anh có thể gọi em là Ngôn Ngôn."
"…Cảm ơn Ngôn Ngôn."
Bà ngoại đeo kính lão ngồi trên sofa đan len, hai cậu bé ngồi đối diện nhau trên thảm chơi trẻ em trong phòng khách, lắp ghép mô hình và chơi trò gia đình. Giang Dập ít nói, trong phòng khách chỉ có tiếng Lục Ngôn Sơ líu lo, cậu hỏi một câu, Giang Dập đáp một câu.
"Em không muốn làm công chúa, em muốn làm hoàng tử cơ."
"Được thôi, vậy anh sẽ làm công chúa."
Lục Ngôn Sơ hút một ngụm sữa, rồi lại lắc đầu: "Thôi, em vẫn sẽ làm công chúa." Lỡ anh trai giận, sau này không chơi với cậu nữa thì sao?
Giang Dập gật đầu đồng ý, Lục Ngôn Sơ là cậu bé đáng yêu và xinh đẹp nhất mà anh từng thấy, còn đẹp hơn cả Bạch Tuyết.
Bà ngoại mỉm cười nhìn hai đứa trẻ. Bỗng từ trong phòng ngủ vọng ra tiếng trẻ con khóc, tiếp theo là tiếng người phụ nữ nhẹ nhàng dỗ dành, nhưng dỗ một lúc lại càng khóc to hơn. Bà ngoại vội vàng đặt chiếc áo vừa đan xuống, đứng dậy đi qua, gõ cửa: "Vân Thư có đói bụng không?"
Sau vài giây, Hồ Tĩnh mở cửa gọi mẹ rồi liếc về phía phòng khách với sự khó chịu không rõ ràng: "Con bé chỉ nhõng nhẽo thôi, ồn ào một chút cũng tỉnh giấc, mẹ đừng bận tâm, lát nữa sẽ ổn."
Bà ngoại cười hiền lành: "Trẻ con ở chung với nhau nên hơi ồn ào một chút."
Trong phòng khách, Lục Ngôn Sơ dùng tay bịt tai một cách khoa trương, cái miệng nhỏ lẩm bẩm: "Oa, em gái khóc to thật đấy, giọng còn to hơn em nữa."
Hồ Tĩnh: "…"
Giang Dập mím môi, đứng dậy, thấy vậy Lục Ngôn Sơ cũng đứng lên theo. Giang Dật cúi đầu nhìn cậu, khẽ bàn bạc: "Ngôn Ngôn, em gái cần ngủ, chúng ta xuống lầu chơi nhé?"
"Dạ, được ạ."
Vừa ra ngoài, cơn gió lạnh ùa lên từ cầu thang khiến Lục Ngôn Sơ rùng mình. Cậu bé hắt hơi một tiếng rõ to, đưa tay dụi mũi. Cậu vừa định nói ngoài này lạnh quá, thì Giang Dập đã rút khăn giấy từ trong túi ra, vụng về lau mũi cho cậu, suýt nữa thì dính hết vào mặt.
Thời tiết thế này mà ở ngoài thì chắc chắn sẽ bị cảm. Cuối cùng, Lục Ngôn Sơ nắm tay Giang Dập, trèo lên tầng ba và rất nhiệt tình dẫn anh vào nhà.
Ba cậu đã đi làm từ sớm, mẹ đi công tác tuần sau mới về. Tối qua, mẹ gọi điện nói sẽ mua bánh dứa thật ngon cho cậu, Lục Ngôn Sơ lập tức giơ tay hỏi có thể mua thêm một hộp không, để cậu tặng cho anh trai ở dưới nhà.
Mẹ mỉm cười đồng ý.
Bà nội Lục phơi quần áo ngoài ban công xong, vào bếp cắt một đĩa trái cây tươi. Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau trên sofa xem Shin cậu bé bút chì. Bà xem cùng được nửa tập, Lục Ngôn Sơ cười nghiêng ngả, cuối cùng nằm hẳn lên người Giang Dập mà xem. Giang Dập sợ cậu té, liền đưa tay ôm lấy cậu.
Ăn tối xong, Giang Dập mới xuống lầu về nhà. Dì anh mở cửa, tay vẫn cầm bình sữa, lắc lắc hai cái: "Cứ tưởng hôm nay con không về, ngủ lại nhà họ luôn rồi chứ."
Ở tuổi này, Giang Dập vẫn chưa hiểu được thế nào là nói mỉa mai. Anh chỉ đơn thuần không muốn làm phiền cậu dì. Mặc dù cậu đã không ít lần xoa đầu anh và nói rằng từ nay đây là nhà của anh, đừng khách sáo, nhưng anh vẫn lờ mờ cảm nhận được điều gì đó qua thái độ của người lớn.
Nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được, anh co người lại, mở to mắt nhìn chằm chằm vào một điểm. Không biết đã qua bao lâu, anh mới mệt mỏi nhắm mắt lại, mơ thấy mẹ. Lúc tỉnh dậy, nước mắt đã ướt đẫm gối, chăn trên người rơi xuống sàn một nửa.
Những đứa trẻ ở trường mẫu giáo không biết nghe tin đồn từ đâu. Giờ ra chơi, chúng chỉ vào lưng Giang Dập và nói anh không có ba mẹ, còn lè lưỡi, làm mặt xấu, cười khúc khích nói: "Bố mẹ mày không cần mày nữa à?" Giang Dập siết chặt nắm đấm, lạnh lùng trừng mắt nhìn chúng.
Những đứa trẻ trong khu phố có đứa thì hiếu động, có đứa thì chia bè kết phái. Lục Ngôn Sơ rất đáng yêu, nhiều cô bé thích vây quanh cậu. Chúng tò mò về Giang Dật, thấy Lục Ngôn Sơ lúc nào cũng chạy theo sau anh, liền đưa đồ ăn vặt cho Lục Ngôn Sơ và hỏi có thể làm bạn với Giang Dập không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!