Chương 8: Em Trai

Bước vào trong cửa hàng, Thẩm Tinh Trác không nhìn thấy Lục Nhiên đâu.

Giữa tiệm đặt một cái rào chắn rất lớn, bên trong là mấy con cún con mới hai ba tháng tuổi đang đùa giỡn.

Đại Hoàng – một con chó già cũng ở trong đó, mặc cho đám chó con bé xíu leo trèo lên người, gặm đuôi gặm tai nó.

Thỉnh thoảng gặp phải con nào quậy quá mức, hoặc âm mưu vượt ngục, nó mới đứng dậy đi cà nhắc tới để quản lý một chút.

Chân sau của nó bị què nhưng không tính là quá nghiêm trọng.

Nhưng so với dáng vẻ lúc Thẩm Tinh Trác dắt nó đi mấy ngày trước thì hoàn toàn khác biệt.

Chân vừa què một cái là lộ rõ vẻ già nua.

Thẩm Tinh Trác liếc mắt nhìn sang chỗ khác.

Tầm mắt anh ta đảo một vòng trong tiệm mới thấy Lục Nhiên.

Lục Nhiên đang mặc tạp dề, dọn cát mèo trong phòng mèo ở vách ngăn.

Cậu khom lưng ngồi xổm dưới đất, trông nhỏ bé đến lạ thường, hoàn toàn không có cái bộ dạng hung thần ác sát ở nhà họ Thẩm ba ngày trước.

Có mấy con mèo con thừa lúc cậu đang bận rộn, coi cậu như cái trụ cào móng mà bấu vào áo khoác leo lên trên.

Chiếc áo nỉ trên người vừa bị kéo căng liền lộ ra đường nét sống lưng gầy gò, gầy đến mức xương sống hơi nhô lên.

Cậu xúc xong cát mèo, xách thùng rác đi ra ngoài.

Mấy con mèo con con thì quấn chân muốn chơi đùa, con thì thừa dịp cậu mở cửa định lẻn ra ngoài vượt ngục.

Lục Nhiên chỉ đành mở rào ra trước, mang cát mèo ra ngoài, rồi lại cuống cuồng tóm mấy con vượt ngục trở lại.

Đợi đến khi bản thân ra được ngoài, cậu lại gỡ mấy con mèo đang "mọc" trên người mình xuống, nhét lại vào rào.

Mèo con nghịch ngợm nên quy trình này phải lặp đi lặp lại mấy lần.

Thẩm Tinh Trác trước giờ vốn không có kiên nhẫn với người ngoài.

Anh ta gõ gõ vào quầy thu ngân bên cạnh, lên tiếng cắt ngang: "Này, làm ăn kiểu gì thế, có khách đến mà không biết à."

Giọng điệu anh ta rất tệ.

Lục Nhiên lập tức ngẩng đầu nhìn qua, vẻ mặt bao dung bất lực đối với lũ mèo tức khắc biến mất sạch sẽ.

"Anh đến đây làm gì?" Cậu hỏi.

"Mua chó." Thẩm Tinh Trác chỉ vào Đại Hoàng trong rào, nói: "Muốn con đó."

Anh ta tự quyết tự tác nói tiếp: "Con chó này đưa cho tôi, từ nay về sau không liên quan gì đến cậu nữa. Tóm lại, nhà họ Thẩm không cho phép nuôi chó, cậu cũng không được nuôi con khác, nếu không cậu nuôi một con, tôi dẹp một con."

Giọng điệu của người nhà họ Thẩm đều như vậy.

Cái thói ra lệnh một chiều, cứ như thể người khác đều phải đáp ứng vô điều kiện những yêu cầu vô lý của bọn họ.

Lục Nhiên sớm đã chẳng lạ lẫm gì với loại giọng điệu này.

Mặt cậu vẫn khá bình thản, bước ra khỏi phòng mèo, thậm chí còn chui vào rào của đám chó con để thay mấy tấm lót vệ sinh.

Thấy cậu không thèm phản ứng, Thẩm Tinh Trác không nhịn được nữa, thúc giục: "Này, ra giá đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!