Nhà họ Thẩm từ thời Thẩm lão gia tử tay trắng lập nghiệp, kéo dài cho đến nay cũng đã được mấy chục năm quang cảnh.
Tuy nói không phải là đỉnh cấp thế gia đại tộc, nhưng dù sao cũng được coi là hào môn, cao quý suốt nửa đời người.
Thế nhưng đêm đó, đã trở thành một đêm bùng nổ nhất, hoang đường nhất, ấn tượng sâu sắc nhất, cũng khó nói nhất trong lịch sử nhà họ Thẩm từ trước đến nay.
Nghe nói, tối hôm đó, tiếng nước trong mỗi phòng tắm của nhà họ Thẩm đều vang lên đến tận nửa đêm.
Thậm chí còn có cả tiếng xe cứu thương truyền đến, đưa Thẩm Hồng Nguyên
- người đã mắng chửi suốt cả bữa cơm mà chẳng những không xả được stress, còn mắng đến mức tăng xông cao huyết áp – vào bệnh viện.
Nghe đâu lúc được dìu lên xe cứu thương, Thẩm Hồng Nguyên vẫn còn gào thét: "Tắm! Tắm rửa! Tôi muốn tắm rửa!"
Thẩm phu nhân ngày hôm sau vốn còn hẹn mấy bà chị em thân thiết đi làm đẹp.
Nhưng lúc xe cứu thương đến, bà ta cũng như muốn trốn chạy khỏi thứ gì đó, chạy vọt ra khỏi phòng khách nhà họ Thẩm, lướt qua phòng ăn như đang chạy nạn, lao thẳng về phía xe cứu thương, dường như không dám nán lại biệt thự dù chỉ một giây.
Hàng xóm đi ngang qua biệt thự nhà họ Thẩm tình cờ thấy cảnh này, còn tưởng chủ gia đình họ Thẩm mắc phải bệnh nan y gì đó, đồng thời cảm thán tình cảm giữa vợ chồng nhà họ Thẩm đúng là tình nồng hơn vàng.
Tầng ba, Thẩm Tinh Nhiễm ôm mặt suy sụp suốt cả một đêm.
Hôm nay cậu ta ngồi hơi gần Thẩm Tinh Trác.
Lúc Lục Nhiên ném cái túi rác kia, đồ bên trong cũng bắn tung tóe khắp nơi.
Trên tóc cậu ta, trên mặt, trên quần áo…
Rõ ràng đã tắm đến năm lần, nhưng vẫn cứ ngửi thấy trên người thoang thoảng truyền lại cái mùi... thối đó.
Chiều mai cậu ta còn có một buổi tụ tập bạn học.
Những người đến đều là những bạn bè cùng lứa tuổi không giàu cũng quý trong giới.
Cậu ta thế này thì…
Lần đầu tiên Thẩm Tinh Nhiễm gầm lên một tiếng bất chấp hình tượng, túm lấy áo tắm lại lao thẳng vào phòng tắm.
Tóm lại, một đêm không ngủ.
Chỉ có Lục Nhiên là ngủ một giấc chẳng chút mảy may vướng bận.
Ngày hôm sau là cuối tuần.
Gần tám giờ Lục Nhiên mới ngủ dậy.
Cậu dắt theo Đại Hoàng đã được tắm rửa thơm tho đi ra khỏi phòng ngủ, ngáp ngắn ngáp dài đi về phía phòng ăn.
Lúc sắp bước vào phạm vi phòng ăn, Đại Hoàng dừng bước một chút, rên ư ử với Lục Nhiên một tiếng.
Dường như nó đang thấy ngại ngùng vì chuyện ngày hôm qua.
"Đi thôi, ngẩn ra đấy làm gì." Lục Nhiên vẫy nó.
Nhìn cái dáng vẻ vô tâm vô tính này của chủ nhân mình, Đại Hoàng khựng lại hai giây, đôi mắt hạt đậu lóe lên một tia vô tội rồi cũng bước theo vào.
Cả căn biệt thự nhà họ Thẩm tĩnh mịch lạ thường.
Ngoại trừ vài người giúp việc ở dưới lầu, thì trên lầu cứ như không có người sống vậy, chẳng có lấy một tiếng động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!