WARNING: THỤ CHƠI DƠ, RẤT DƠ. KHÔNG KHUYẾN KHÍCH ĐỌC KHI ĐANG ĂN UỐNG...
"Rôm rốp, rôm rốp."
Tiếng gặm đùi gà vang lên rõ mồn một trên bàn ăn. Những luồng sóng ngầm mãnh liệt trên bàn cơm này, Đại Hoàng hoàn toàn không hiểu, nó đơn giản chỉ là một chú chó đam mê ăn uống. Chủ nhân cho ăn thì nó cứ ăn thôi. Chú chó nhỏ ăn một cách ngon lành, thậm chí cái mồm còn ủi vào đĩa tạo ra những tiếng "keng keng" lanh lảnh.
Mọi người còn lại trên bàn cơm rơi vào một sự im lặng kỳ lạ.
Bởi vì hành động của Lục Nhiên quá nhanh, gan lỳ đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Cho đến khi Đại Hoàng gặm hết một nửa cái đùi gà, cả bàn người vẫn chưa kịp phản ứng gì.
Đôi đũa đang định gắp đùi gà của Thẩm phu nhân vẫn sững lại giữa không trung. Đôi tay đang giơ ra định đón lấy của Thẩm Tinh Nhiễm cũng đờ đẫn tại chỗ.
Mãi đến khi Lục Nhiên gỡ cái xương gà từ trong miệng Đại Hoàng ra: "Ấy, xương nấu chín rồi là không ăn được đâu nhé."
"Á!"
Thẩm phu nhân thốt lên một tiếng hét ngắn ngủi. Bà quên luôn cả lễ nghi mà mình vẫn hằng tự hào, cầm đũa lúc thì chỉ vào Lục Nhiên đang thản nhiên ăn cơm, lúc lại chỉ vào con chó đang hăng say ăn cạnh cậu: "Con... con dám để chó ngồi lên bàn ăn sao! Còn cướp cả đùi gà của Nhiễm Nhiễm nữa?"
Trong lúc bà ta đang nói, cái đùi gà còn lại cũng bị Lục Nhiên gắp nốt, đặt vào đĩa của Đại Hoàng.
Thẩm Tinh Nhiễm cũng bị Lục Nhiên làm cho ngây người. Nhưng cậu ta phản ứng rất nhanh, lập tức giả vờ tỏ ra sợ hãi Đại Hoàng, cả người kéo theo chiếc ghế lùi mạnh về phía sau.
Bị tát hai bạt tai, sau cơn chấn động, thực ra trong lòng cậu ta lại có chút vui mừng. Lục Nhiên cứ quậy phá thế này thì vợ chồng nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ không đời nào chấp nhận cậu. Như vậy cậu ta sẽ không phải lo lắng vị trí của mình ở nhà họ Thẩm bị đe dọa nữa.
Vui thì vui thật, nhưng ngoại trừ điều đó, Thẩm Tinh Nhiễm vẫn có chút lo âu vì mọi chuyện đang dần nằm ngoài tầm kiểm soát. Dù sao thì... bạt tai đánh vào mặt đau thật sự.
Theo động tác lùi lại của cậu ta, chiếc ghế kéo lê trên sàn tạo ra những âm thanh chói tai. Đáng lý ra những âm thanh này phải khiến bà Thẩm và ông Thẩm chú ý tới mình, nhưng chờ nửa ngày, Thẩm Tinh Nhiễm vẫn không nhận được một lời hỏi han quan tâm nào.
Cậu ta khó hiểu ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện bà Thẩm đang ôm ngực, tức đến mức suýt ngất xỉu. Thẩm Hồng Nguyên thì siết chặt đôi đũa đến mức run rẩy, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Lục Nhiên.
Dù là đang nổi giận, nhưng sự chú ý của cả hai người bọn họ, lúc này đều đang đặt hết lên người Lục Nhiên.
Thẩm Tinh Nhiễm có chút tức giận.
Cậu ta lại quay sang nhìn Thẩm Tinh Trác.
Thẩm Tinh Trác vốn dĩ không nhìn Lục Nhiên.
Anh ta đang nhìn con Đại Hoàng đang l**m đĩa bên cạnh Lục Nhiên mà thẫn thờ, không biết là đang nghĩ cái quái gì.
Thẩm Tinh Nhiễm đành phải lên tiếng: "Bố mẹ, hai người đừng giận quá mà hại thân!"
Nói đoạn, cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía Lục Nhiên, dường như muốn nói gì đó nhưng lại sợ hãi cúi đầu xuống, che lấy gò má mình: "Cún con... cũng đáng yêu lắm ạ..."
Miệng thì khen chó đáng yêu, nhưng tay cậu ta lại đang v**t v* vết thương bị "cắn" ra.
"Lục Nhiên! Mày đang làm cái gì thế hả! Vứt ngay con chó này ra ngoài cho tao!"
Thẩm Hồng Nguyên đang đập bàn ầm ầm.
"Mau mang đi, mang đi mau, nhìn xem làm Nhiễm Nhiễm sợ phát khiếp rồi, Nhiễm Nhiễm đừng sợ, chỉ là một con chó thôi mà..."
Thẩm phu nhân đang an ủi Thẩm Tinh Nhiễm.
"Anh trai... chắc là anh trai chỉ vì quá thích con chó này thôi ạ."
Thẩm Tinh Nhiễm đang diễn vai trà xanh.
"Chóp chép, chóp chép."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!