Ẻm chơi dơ tiếp =))))))))))))))))))
Người phụ trách bị thái độ của Kỷ Mân làm cho ngẩn người. Đây là lần đầu tiên Kỷ Mân giới thiệu người khác như vậy. Nói là bảo bọc thân thiết thì cũng không hẳn, nhưng lại đặc biệt khoan dung với thiếu niên kia.
Người phụ trách không hiểu ra sao, cuối cùng quyết định cứ theo nghĩa đen trong lời nói của Kỷ Mân mà đối đãi.
Lục Nhiên lấy xong đồ ăn.
Cậu nhớ tới lời dặn của Kỷ Mân nên lại quay về bên cạnh anh.
Kỷ Mân đến đây quả nhiên là để bàn chuyện làm ăn.
Lúc Lục Nhiên tìm tới, anh đang ngồi bên một chiếc bàn tròn.
Quản gia Trần đứng sau lưng anh. Lục Nhiên nhanh chóng ăn sạch đồ trong đĩa rồi cũng đứng sang một bên.
Ngồi đối diện Kỷ Mân là hai người. Một người chính là gã ngoại quốc tóc vàng vừa rồi ở bên ngoài nói tiếng Ý huyên thuyên.
Lục Nhiên vốn tưởng lần này Kỷ Mân bàn chuyện với doanh nghiệp nước ngoài, lại phát hiện nhị thiếu gia nhà Lino mắt xanh tóc vàng kia có người cha ruột là một người Hoa chính gốc.
Lục Nhiên học theo dáng vẻ của quản gia Trần, cúi đầu đứng đó. Thỉnh thoảng cậu lại phân tâm nhìn xuống sảnh tầng một qua lan can.
Cậu đang xuất thần suy nghĩ, họ Lino này dường như có chút quen tai.
Ngay sau đó, vai cậu bị đụng một cái.
Lục Nhiên ngước mắt nhìn lên.
Cậu thấy một người đàn ông có diện mạo rất bắt mắt, người này rõ ràng là con lai, ngoại hình cực kỳ dễ nhận diện, khóe miệng mang theo nụ cười phong lưu bất kham.
"Jin!" Nhị thiếu gia chào hỏi người mới tới.
Nhìn thấy người này, Lục Nhiên đột nhiên nhớ ra họ Lino quen tai ở chỗ nào rồi.
Jin Lino. Đại công tử nhà Lino, đây chính là một trong những "công" của Thẩm Tinh Nhiễm, diễn kịch bản vừa yêu vừa hận.
Bởi vì nhà Lino đã chuyển ra nước ngoài từ mấy chục năm trước, trước khi đi từng có hiềm khích với thế hệ của Thẩm lão gia tử.
Nhà họ Thẩm và nhà Lino coi như là kẻ thù.
Những chuyện này Lục Nhiên đều không bận tâm, vì khi đoạn cốt truyện này bắt đầu, cậu đã rời khỏi nhà họ Thẩm từ lâu, bắt đầu cuộc đời trốn đông trốn tây.
Điều khiến Lục Nhiên buồn nôn là —— Nhà họ Thẩm không muốn nhận cậu, lúc hưởng phúc chẳng có phần cậu. Nhưng khi nhà Lino tấn công vô tội vạ vào nhà họ Thẩm, cậu lại bị kéo vào.
Cậu ở bên ngoài làm thuê, vừa bị người nhà họ Thẩm tiện tay giẫm một cái, quay đầu lại bị nhà Lino đang đối phó nhà họ Thẩm giẫm thêm hai ba cái.
Tưởng cậu là quả hồng mềm dễ bắt nạt sao?
Lục Nhiên mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, mặt mày vô cùng bình thản.
Sau khi Jin đi tới, gã từ trên cao cúi xuống liếc nhìn Kỷ Mân một cái. Gã đặc biệt nhìn vào đôi chân của Kỷ Mân.
Ánh mắt đó Lục Nhiên không biết diễn tả thế nào. Chỉ đứng ngoài quan sát, cậu đã thấy vô cùng khó chịu, cứ như thể gã đang xới tung nỗi đau của người khác lên rồi dùng dao găm mà khuấy đảo vậy.
"Đây là đại công tử nhà Lino." Người phiên dịch giới thiệu.
Sau đó, người này đi vòng qua phía bên kia bàn tròn, dùng tiếng Ý nói gì đó với em trai và cha mình như đang tán gẫu.
Cả ba người cùng cười rộ lên như đang trêu đùa, ánh mắt ẩn hiện lướt qua Kỷ Mân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!