Chương 41: Nuôi chó

Cằm của thiếu niên suýt chút nữa là đặt lên đầu gối Kỷ Mân luôn rồi. Thấy anh nhìn sang, Lục Nhiên gần như phủ phục trên gối anh, hai tay chắp lại làm tư thế cầu xin:

"Kỷ tổng, Kỷ tiên sinh, Kỷ Bồ Tát, lúc trước là tôi không biết tốt xấu, ngài đại nhân đại lượng, giúp tôi thêm một việc nữa được không?"

Kỷ Mân nửa ngày không nói câu nào, chỉ nhìn chằm chằm đứa nhỏ trước mặt. Đôi mắt với độ cong ngoan ngoãn kia, khi hơi ngước lên nhìn xuyên qua lớp tóc, sức sát thương quả thực đầy mình.

Lục Nhiên đợi mãi, quỳ đến tê cả chân mà vẫn chưa thấy hồi đáp. "Này."

Cậu vỗ vỗ vào đầu gối người đàn ông.

Kỷ Mân cuối cùng cũng lên tiếng: "Bỏ tay ra." Giọng anh có chút khàn nhẹ.

"Thế anh có đồng ý không hả?" Lục Nhiên hỏi.

Kỷ Mân nghiêng đầu sang chỗ khác. Anh đè nén cơn ngứa ngáy kỳ lạ đang dâng lên nơi cổ họng, lúc này mới dùng tông giọng bình thản như thường lệ hỏi: "Chuyện gì?"

Hỏi xong lại ra vẻ không có chuyện gì nói thêm: "Cậu đứng lên đi."

Lục Nhiên không đứng.

Cậu nhận ra người này hình như không thích người khác chạm vào chân mình, bèn dứt khoát buông tay, ngồi bệt luôn xuống đất.

"Chỉ là một chuyện nhỏ thôi." Cậu lại ngước mắt nhìn lên.

"..."

Kỷ Mân dứt khoát điều khiển xe lăn quay sang hướng khác.

Anh vừa quay xong, Lục Nhiên lại bò đến trước xe lăn của anh.

Kỷ Mân: "... Có gì thì nói nhanh lên."

Lục Nhiên ngước mắt nhìn anh một cái thật nhanh, lông mi run run rồi lại cụp xuống.

"Tôi biết lúc đầu anh khuyên tôi đi du học mà tôi không đi, anh rất giận." Lục Nhiên thấp giọng nói, "Tôi cũng không phải hạng không biết điều đến mức vừa từ chối người ta xong đã dày mặt cầu người ta giúp tiếp. Tôi chỉ muốn hỏi, ban ngày tôi có thể gửi Đại Hoàng ở chỗ anh được không?"

Kỷ Mân ngẩn ra. Anh một lần nữa cúi mắt nhìn về phía thiếu niên.

Gò má trắng sữa và vành tai trắng nõn thấp thoáng giữa làn tóc đen của đứa nhỏ đã phủ lên một lớp hồng nhạt.

Rõ ràng việc hạ mình cầu xin người khác thế này đối với cậu cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Thế nhưng cậu chần chừ lâu như vậy, mở miệng cầu xin vậy mà không phải vì tiền đồ của chính mình, mà chỉ vì một con chó nhỏ.

Ánh mắt Kỷ Mân quá nặng nề. Vẻ mặt anh lạnh lùng, ánh nhìn mang theo sự áp lực đặc trưng của người trưởng thành và kẻ bề trên.

Lục Nhiên bị nhìn một hồi, tưởng anh không đồng ý, vội vàng nói: "Không cần anh phải làm gì đâu. Chỉ cần tìm một chỗ cho nó ở là được, sáng và tối tôi sẽ dắt nó đi dạo và cho nó ăn. Nó già rồi, không thích vận động cũng không hay sủa, nhốt trong lồng cũng không vấn đề gì đâu."

Cậu thiếu niên vội vã giải thích. Dường như do quá sốt ruột, vệt đỏ bên má cậu càng đậm hơn, lan dần xuống tận cổ.

"Tại sao lại tìm tôi?" Người đàn ông thản nhiên hỏi, "Cậu nên tìm đến cửa hàng thú cưng."

Lục Nhiên rất thành thật: "Vì dựa hơi cây cao thì mới mát mà, để ở chỗ anh, chắc chắn không ai dám động vào nó."

Dù hôm nay Lục Nhiên đang đùa giỡn với Thẩm Tinh Trác, nhưng việc Thẩm Tinh Trác lén lút dò la được chỗ ở của Đại Hoàng vẫn khiến Lục Nhiên không tự chủ được mà căng thẳng. Cậu vĩnh viễn không thể buông bỏ sự đề phòng đối với người nhà họ Thẩm.

Lục Nhiên cũng sẽ không bao giờ quên, kiếp trước chính Thẩm Tinh Trác đã sai khiến người khác hại chết Đại Hoàng.

Cậu chưa bao giờ ảo tưởng mình có thể tranh chấp địa vị trong lòng Thẩm Tinh Trác với Thẩm Tinh Nhiễm. Lục Nhiên nghĩ rất thông suốt. Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm đã sống cùng nhau mười mấy năm, cho dù thỉnh thoảng Thẩm Tinh Trác có giận dỗi Thẩm Tinh Nhiễm mà đột nhiên nhớ ra mình còn có đứa em trai này.

Nhưng họ cũng sẽ làm hòa với nhau thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!