Chương 36: Áy Náy

Chuyện Thẩm phu nhân đi bắt "con riêng" gần như đã đồn khắp cả thành phố Kinh Thị.

Ngày hôm đó người có mặt tại hiện trường không ít.

Hơn nữa đó không phải phòng bao kín, người đứng quanh hàng rào hóng biến rất đông.

Dù những người ở xa có thể không rõ chân tướng sự việc là gì.

Nhưng với năng lực của Kỷ Mân, đủ để điều tra được tin tức xác thực.

Chỉ là, cái tin xác thực này có chút khó tin.

Đến mức Kỷ Mân cũng không nhịn được mà phải xác nhận lại tận hai lần.

Bên ngoài phòng thay đồ rộng thênh thang, quản gia Trần nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, đây là việc Thẩm phu nhân đã đích thân thừa nhận vào ngày hôm đó."

Kỷ Mân quay đầu lại, tiếp tục soi gương thắt cà vạt.

Ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh kẹp lấy chiếc cà vạt màu xanh bảo thạch thắt thành một nút, sau đó lại có chút mất kiên nhẫn mà rút ra, ném chiếc cà vạt vào tủ bên cạnh.

"Bà ta để con trai ruột của mình ở phòng dành cho người hầu?"

"Để con trai thứ hai tìm người đâm chết chó của con trai út."

"Còn ký kết cái gọi là hợp đồng tài trợ với chính con trai ruột của mình?"

Nói đến cuối, Kỷ Mân gần như bật cười.

Quản gia Trần nhún vai, thẳng thắn: "Tôi cũng thấy thật là viển vông."

Kỷ Mân lắc đầu, lấy chiếc cà vạt qua thắt lại lần nữa.

Anh rất hiếm khi làm những động tác thừa thãi.

Vì cơ thể cử động khó khăn, nên anh luôn cầu sự tinh gọn.

Hôm nay một chiếc cà vạt mà thắt tận hai lần, đã chứng tỏ nội tâm anh đang không hề bình lặng.

Kỷ Mân vẫn tự chăm chút trang phục như mọi khi.

Nhưng động tác hơi chậm lại đã tố cáo sự thật là anh đang lơ đãng.

Kỷ Mân chỉ là đột nhiên nghĩ đến ngọn lửa trong đáy mắt Lục Nhiên.

Trong căn phòng người hầu chật hẹp đó, cậu thiếu niên đã cười giễu hỏi anh: "Nếu anh muốn ngủ với tôi, anh đoán xem lão già cha tôi có đóng gói tôi gửi lên tận giường anh không?"

Tại đại hội tài trợ, thiếu niên đứng trên sân khấu, bình thản nói rằng mình là một đứa trẻ mồ côi.

Còn có ngày hôm đó ở ngoài thang máy.

Lục Nhiên với ánh mắt rực cháy ngoái đầu nhìn anh: "Nếu thực sự cam chịu số phận, thì tôi sống làm sao nổi?"

Kỷ Mân vốn tưởng rằng, đây là bước đi từng bước của một kẻ soán ngôi đang tạm thời ở thế yếu nhưng đầy dã tâm.

Thế nhưng không ngờ rằng, đây có lẽ... chỉ là sự phản kháng của một kẻ bị dồn đến đường cùng nơi vách đá.

Kỷ Mân vốn không có lòng trắc ẩn.

Rất hiếm khi đi sâu vào tìm hiểu tâm trạng hay suy nghĩ của người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!