Chương 31: Trẻ Mồ Côi

"Con không thấy sắc mặt nó sáng nay đâu."

Thẩm phu nhân ngồi ở ghế sau xe ô tô, vừa cười vừa nói với Thẩm Tinh Nhiễm.

Sáng nay, sau khi Lục Nhiên nghe bà nói xong thì chẳng nói lời nào. Cậu chỉ lặng lẽ thu dọn bản thông báo đòi tiền thuê nhà và cả bản hợp đồng "gia hạn" thuê phòng mà Thẩm phu nhân đưa sau đó, nhìn bà một cái đầy ẩn ý rồi rời đi.

Dạo gần đây, có bao giờ Lục Nhiên lại yên tĩnh đến thế?

Thẩm phu nhân cảm thấy sâu sắc rằng mình đã thắng lại được một ván. Bà tựa vào lớp đệm mềm mại, thong dong ngắm nhìn bộ móng tay mới làm hôm qua.

"Dạo này nó ngông nghênh không ra thể thống gì, thật sự tưởng nhà họ Thẩm là nơi nó muốn đến thì đến, muốn ở thì ở chắc? Mẹ nói nó là người nhà thì nó là người nhà, ngày nào mẹ không nhận nữa thì nó chỉ là khách thuê thôi."

"Tiền phòng cứ liệu mà nộp cho mẹ đầy đủ vào."

Nghe lời Thẩm phu nhân nói, biết được tin Lục Nhiên chịu thiệt, trong lòng Thẩm Tinh Nhiễm lại chẳng thấy vui vẻ như dự tính. Thậm chí, lời của Thẩm phu nhân còn khiến cậu ta cảm thấy không thoải mái.

Thẩm Tinh Nhiễm đè nén mấy suy nghĩ vẩn vơ đó xuống, nắm lấy tay Thẩm phu nhân hỏi: "Mẹ ơi, làm vậy liệu anh ấy có dọn ra ngoài, không ở nhà mình nữa không?"

"Nó muốn cút thì cút sớm đi." Thẩm phu nhân nói.

Thẩm Tinh Nhiễm cũng hy vọng Lục Nhiên rời đi, Lục Nhiên cứ ở lại nhà họ Thẩm khiến cậu ta luôn thấy chỗ nào cũng không ổn. Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ kỹ một hồi, cậu ta bèn hỏi thăm dò: "Nếu bố biết chuyện này thì có không vui không ạ?"

Thẩm Tinh Nhiễm luôn cảm thấy Thẩm Hồng Nguyên không hề muốn để Lục Nhiên rời đi.

Nhắc đến chuyện này, động tác của Thẩm phu nhân cứng lại một chút. Nhưng bà nhanh chóng xua tay: "Quan tâm ông ấy làm gì, dù sao cũng phải cho Lục Nhiên một bài học."

Thẩm Tinh Nhiễm không nói thêm nữa.

Chiếc xe từ từ tiến vào Đại học Y.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, thấy xe của Thẩm phu nhân đi vào, nhân viên công tác đợi ở cổng trường lập tức lịch sự đón tiếp:

"Xin hỏi có phải tập đoàn Thẩm thị không ạ? Bên này có bãi đỗ xe dành riêng cho doanh nghiệp."

Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, Thẩm phu nhân mỉm cười lịch sự với người bên ngoài nhưng không xuống xe.

Thẩm Tinh Nhiễm ló đầu ra, nói với người đang đợi: "Đàn anh, anh cứ bận việc đi ạ. Mẹ em lần đầu đến trường, em đưa mẹ đi dạo quanh một chút trước đã."

Người đàn anh đang phải đứng trong gió lạnh liều mạng làm việc vì điểm rèn luyện lập tức lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ với Thẩm Tinh Nhiễm ngồi trong xe. Đã sớm nghe danh thiếu gia nhà họ Thẩm năm nay nhập học, không ngờ lời đồn là thật.

"Vậy... vậy đàn em cứ dẫn bác đi tham quan trường cho thoải mái nhé." Đàn anh có chút căng thẳng, nói năng lắp bắp.

Thẩm Tinh Nhiễm mỉm cười giữ kẽ, kéo cửa sổ xe lên, bảo tài xế tiếp tục lái vào phía trong trường.

Cậu sinh viên đón khách đứng tại chỗ nhìn theo, thầm hy vọng lần này mình coi như đã tạo được chút ấn tượng trước mặt nhà họ Thẩm.

Hôm nay là ngày trường họ tổ chức đại hội tài trợ.

Khác với các khoản tài trợ do nhà nước chủ trì, đại hội tài trợ lần này do phía nhà trường tổ chức xét duyệt không quá khắt khe, mang ý nghĩa kết nối những sinh viên cần giúp đỡ hoặc có thành tích tốt với các doanh nghiệp địa phương nhiều hơn.

Việc ký kết hợp đồng sau đó sẽ do sinh viên và doanh nghiệp tự thương lượng.

Điều này có nghĩa là, trong nhiều trường hợp, kết quả phụ thuộc nhiều vào việc có "vừa mắt" hay không.

Cậu sinh viên này hôm nay cũng tham gia đại hội tài trợ. Trước khi đại hội bắt đầu, cậu ta đặc biệt chủ động xin ra làm công tác tiếp đón, mục đích chính là để tạo sự quen mặt trước khi buổi lễ bắt đầu.

Cho đến khi chiếc xe đã chạy đi rất xa, Thẩm Tinh Nhiễm dường như vẫn còn cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ phía sau lưng. Loại ánh mắt này khiến cậu ta cảm thấy vô cùng thoải mái, tâm trạng cũng bình thản hơn nhiều.

Thẩm phu nhân sáng nay vừa trút được cơn giận nên tâm trạng cũng không tệ. Hai người dạo quanh trường một hồi lâu, sau đó mới căn đúng giờ để đến hội trường tổ chức đại hội tài trợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!