Phòng thí nghiệm cấm vào nếu không mặc áo blouse. Giảng viên hướng dẫn của Lục Nhiên quản lý vấn đề này đặc biệt nghiêm ngặt.
Đinh Duy bị giảng viên mắng cho một trận, trong lòng không mấy vui vẻ. Hắn cảm thấy dạo này Lục Nhiên đã thay đổi rồi.
Lúc trước hắn chọn vào cùng phòng thí nghiệm với Lục Nhiên chính là để bắt Lục Nhiên làm thí nghiệm hộ mình, viết báo cáo hộ mình. Đinh Duy đã tính toán rất kỹ: Cuối tuần hắn phải đi chơi, đến kỳ nghỉ thì phải về nhà với bố mẹ, còn phải chuẩn bị cho đủ loại kỳ thi. Nếu tự mình làm thí nghiệm, chắc chắn lúc đó hắn sẽ không thể dứt ra được.
Nhưng có Lục Nhiên thì khác, hắn có thể nhờ Lục Nhiên giúp đỡ. Dù sao Lục Nhiên thành tích cũng tốt, thi cử chỉ cần chuẩn bị sơ qua là xong, lại chẳng có bạn bè gì để đi chơi, kỳ nghỉ càng không cần phải về nhà.
Thế mà bây giờ Lục Nhiên lại dám từ chối hắn.
Đinh Duy uất ức mấy ngày trời, không buồn đếm xỉa đến Lục Nhiên. Nhưng tâm trạng hắn nhanh chóng tốt lên, vì cuối cùng hắn cũng đã quen biết được nam thần toàn trường
- Thẩm Tinh Nhiễm.
Nam thần thật dịu dàng. Đúng không hổ danh là tiểu thiếu gia của gia tộc lớn. Biết dạo này tâm trạng hắn không tốt, còn đặc biệt mời hắn tham gia bữa tiệc của nhà họ Thẩm. Đinh Duy nằm mơ cũng không ngờ mình lại có được cơ hội như vậy.
Tuy nhiên, hai ngày nay giảng viên hướng dẫn theo dõi hắn khá sát sao. Nếu muốn ra ngoài, hắn vẫn phải tìm người điểm danh hộ và đẩy nhanh tiến độ thí nghiệm. Đinh Duy vẫn còn đang giận Lục Nhiên nên không đi tìm cậu. Nhưng hắn hỏi một vòng quanh phòng thí nghiệm, chẳng có ai chịu giúp cả.
Cực chẳng đã, Đinh Duy đành phải đi tìm Lục Nhiên lần nữa.
Dạo này thí nghiệm của Lục Nhiên đã xong một giai đoạn nên cậu không thường xuyên đến phòng thí nghiệm nữa. Đinh Duy khó khăn lắm mới tóm được Lục Nhiên, vào thẳng vấn đề: "Hai ngày tới tôi có việc, cậu đến phòng thí nghiệm hộ tôi vài chuyến được không?"
"Không được." Lục Nhiên dứt khoát từ chối.
Đinh Duy không vui, cao giọng nói: "Dạo này cậu đâu có làm thí nghiệm, cũng chẳng có việc gì, tại sao không thể giúp tôi?"
Lục Nhiên nhìn hắn như nhìn một tên ngốc: "Vì tôi còn phải đi làm thêm."
Không đi làm kiếm tiền thì cậu lấy gì mà ăn? Thẩm phu nhân đâu có thật sự đưa cho cậu mười tỷ.
Đinh Duy nghẹn lời, xua xua tay nói: "Việc làm thêm của cậu lúc nào làm chẳng được, việc này của tôi cực kỳ quan trọng."
Lục Nhiên thu lại biểu cảm, lặng lẽ nhìn hắn: "Đinh Duy, tại sao cậu luôn cho rằng việc của cậu quan trọng hơn việc của tôi? Tại sao tôi phải từ bỏ việc của chính mình, thời gian của chính mình để chiều theo cậu?"
Đinh Duy bị hỏi đến mức không nói nên lời. Trong lòng vẫn cảm thấy việc của mình thật sự quan trọng hơn mà. Thứ hắn sắp tham gia là tiệc mừng thọ của bố nam thần đấy, còn cần phải chuẩn bị quà cáp trước mấy ngày nữa. Nhưng hắn lí nhí vài câu, rốt cuộc không nói ra.
Thực ra khi Thẩm Tinh Nhiễm mời hắn, còn cho thêm vài suất nữa, bảo hắn mời vài sinh viên cùng chuyên ngành đến chơi. Tuy nhiên, Đinh Duy không có ý định mời Lục Nhiên.
"Không giúp thì thôi! Thật là."
Trương Lân cũng đang chuẩn bị cho đại thọ 50 tuổi của Thẩm Hồng Nguyên. Tiệc mừng thọ được tổ chức tại biệt thự của nhà họ Thẩm. Cả ba người nhà họ Trương đều có mặt. Nhà họ Trương và nhà họ Thẩm vốn ngang hàng, bình thường cạnh tranh kinh doanh là chính, nhưng khách sáo bề ngoài thì vẫn đầy đủ.
Trương Lân không dẫn Lâm Y theo. Thực ra hắn ta không hề thích Lâm Y, hắn ta thích kiểu người trông có vẻ ngoan ngoãn như Thẩm Tinh Nhiễm hơn.
Nhưng nhà họ Trương lại đang nhắm vào một công nghệ của nhà họ Lâm. Cuộc liên hôn này nói là kết hôn với Lâm Y, chẳng thà nói là cưới cái công nghệ đó thì đúng hơn. Bản thân Trương Lân cũng chỉ đành chấp nhận số phận.
"Khó khăn lắm mới chịu ra ngoài một chuyến, con mau đi dạo cho khuây khỏa đi." Trương phu nhân lo lắng nhìn Trương Lân một cái. Đứa con trai này của bà dạo gần đây không biết bị làm sao, cứ héo rũ như tàu lá chuối. Mấy ngày nay bỗng dưng đổi tính, bắt đầu hăm hở chuẩn bị cho bữa tiệc nhà họ Thẩm.
Hôm nay trạng thái của Trương Lân quả thực rất tốt. Bởi vì hắn ta muốn ở ngay tại nhà họ Thẩm, ngay tại bữa tiệc này, gỡ lại một bàn thua cho bản thân, rửa sạch nỗi nhục ngày hôm đó. Chẳng qua cũng chỉ là một thằng Lục Nhiên thôi mà, hắn ta còn không chơi lại sao?
Trương Lân đầy tự tin lắc lắc ly rượu đi tìm Thẩm Tinh Nhiễm. Khi đi ngang qua khu vực đồ ăn tự chọn, một đứa trẻ bưng đĩa đi lướt qua người hắn ta. Trương Lân theo bản năng cúi đầu nhìn một cái.
Chỉ thấy trên chiếc đĩa sứ trắng tinh đặt một món tráng miệng hình con chuột hamster. Bữa tiệc này của nhà họ Thẩm rõ ràng là được đầu tư rất kỹ lưỡng, tay nghề của thợ làm bánh cực kỳ điêu luyện, một con chuột hamster Pudding đuôi ngắn màu vàng trắng đan xen được làm sống động như thật. Đứa trẻ này khẩu vị cũng thật kỳ lạ, bên cạnh con chuột còn nặn thêm một đống tương cà.
Theo mỗi bước đi của đứa nhỏ, tương cà chảy ra khắp nơi, dính đầy vào bụng, mắt và miệng của "con chuột"...
Trương Lân: "..."
Hắn ta lập tức quay người, cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong dạ dày, nhanh chóng rời khỏi khu vực đồ tráng miệng có hình chuột hamster kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!