Chương 22: Trương Lân

Lục Nhiên chuyển về Thẩm gia, hành sự ngày càng nghênh ngang. Thẩm phu nhân tức đến nổ phổi mà không làm gì được cậu, đành phải xách vali đi du lịch cho khuất mắt, mắt không thấy tâm không phiền. Nhờ vậy mà Lục Nhiên cũng có được một khoảng thời gian thanh tịnh.

Hiện tại phần lớn các môn thi cuối kỳ đã kết thúc, nhưng dự án ở phòng thí nghiệm mà Lục Nhiên tham gia vẫn đang tiến hành, nên ngày nào cậu cũng đến trường.

Cậu thay quần áo blouse, đi kiểm tra mẫu vi khuẩn mình đã phân lập rồi mang về tiếp tục nuôi cấy. Mới làm được một lát, một nam sinh bên cạnh đã sán lại gần. Cậu ta trông khá thanh tú, thái độ rất thân thiết, dùng khuỷu tay hích hích Lục Nhiên: "Bên tôi thí nghiệm có chút vấn đề, dữ liệu làm kiểu gì cũng không khớp, cậu qua xem hộ tôi với!"

Vừa nói, chẳng đợi Lục Nhiên đồng ý, cậu ta đã cúi đầu xuống săm soi dữ liệu thí nghiệm của Lục Nhiên.

Lục Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn người này một cái. Người này tên Đinh Duy, là người bạn thân nhất của Lục Nhiên — nhưng đó là chuyện của kiếp trước, giai đoạn đầu. Bởi vì sau này, Đinh Duy đã trở thành một fan cuồng trung thành của Thẩm Tinh Nhiễm.

Nếu trong sách, Lục Nhiên là tên phản diện pháo hôi mưu đồ cướp đoạt đồ của nhân vật chính và cần bị dẫm chết, thì Đinh Duy chính là kiểu đàn em được nhân vật chính dùng tình thương cảm hóa. Trước đây làm trợ thủ cho tên "phản diện pháo hôi" là cậu, sau này nhận ra cái tốt của nhân vật chính nên chủ động quay xe, quay lại đối đầu với chính cậu.

Lục Nhiên không có nhiều bạn bè. Cậu lớn lên ở viện mồ côi, môi trường ở đó dù có tốt đến đâu thì tài nguyên không gọi là thiếu thốn cũng là có hạn. Trong cái hoàn cảnh tài nguyên eo hẹp đó, đứa trẻ nào cũng chẳng có thứ gì thực sự thuộc về riêng mình.

Lúc còn ở trong viện thì không sao, nhưng một khi đã ra ngoài, ý thức bảo vệ tài nguyên sẽ trở nên rất mạnh mẽ. Giống như Lục Nhiên, cậu rất hiếm khi chia sẻ miễn phí thứ gì cho ai, dù chỉ là cái màn thầu trắng giá vài hào.

Nhưng với Đinh Duy là một ngoại lệ. Cậu và Đinh Duy quen nhau từ hồi cấp ba, Đinh Duy là người duy nhất mà cậu chủ động chia sẻ tất cả mọi thứ. Sau này cả hai cùng thi đỗ một trường đại học, học cùng một chuyên ngành. Lục Nhiên cũng vì chiều theo Đinh Duy mà chọn cùng hướng thí nghiệm, hoàn toàn ích kỷ chia sẻ thành quả nghiên cứu của mình cho cậu ta.

Mỗi lần nghỉ lễ, Đinh Duy lười không muốn ở lại phòng thí nghiệm mà đòi về nhà, Lục Nhiên cũng đều ôm hết công việc của cậu ta vào người.

Mãi đến kiếp trước, trong buổi báo cáo thí nghiệm, Đinh Duy đã bê nguyên xi thành quả của cậu đi báo cáo trước. Điều đó khiến Lục Nhiên – người lên sân ngay sau đó – rơi vào cảnh cực kỳ khó xử. Cho đến tận lúc ấy, Lục Nhiên vẫn còn ngây thơ tưởng rằng chỉ do hướng thí nghiệm của hai đứa quá giống nhau mà thôi.

Về sau, khi thấy Đinh Duy thường xuyên xuất hiện bên cạnh Thẩm Tinh Nhiễm, Lục Nhiên mới biết, người bạn tốt duy nhất của mình cũng chẳng còn nữa.

Đinh Duy vẫn đang nghển cổ nhìn trộm. Lục Nhiên đưa tay đóng sập cuốn sổ ghi chép thí nghiệm lại. Không còn thuận theo Đinh Duy như mọi khi, lần này Lục Nhiên chỉ nhàn nhạt nói:

"Cậu dành thời gian xem lại đi. tôi có buổi tọa đàm phải nghe, bây giờ phải đi đây."

Đinh Duy ngẩn ra, có chút không vui: "Thế thì thôi vậy."

Lục Nhiên thu dọn đồ đạc trên bàn thí nghiệm, không quên chụp lại quá trình thí nghiệm ngày hôm nay. Lúc này, ngoài hành lang phòng thí nghiệm bỗng vang lên tiếng xôn xao náo nhiệt. Lục Nhiên ngẩng đầu, thấy một nhóm sinh viên lạ mặt đang vừa đi vừa ríu rít đi ngang qua.

"Oa, là người của Học viện Tinh Anh kìa!" Đinh Duy thò đầu ra ngoài nhìn dáo dác.

Lục Nhiên tiếp tục động tác trên tay, ngước mắt liếc nhìn một cái, quả nhiên thấy bóng dáng Thẩm Tinh Nhiễm trong đám đông. Thẩm Tinh Nhiễm đứng giữa nhóm người như sao vây quanh trăng, vài cô gái vây quanh cậu ta đang nói gì đó, cậu ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.

Cậu ta không mặc áo blouse như những người khác mà diện một chiếc áo len cashmere nhìn qua là biết đắt tiền.

Chiếc áo len màu trắng kem quả thực khiến cậu ta trông giống hệt bạch nguyệt quang của cả trường. Cậu ta tùy ý liếc mắt vào phòng thí nghiệm, thấy Lục Nhiên liền nở một nụ cười cao cao tại thượng rồi khẽ gật đầu.

Lục Nhiên vẫn tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Thẩm Tinh Nhiễm cũng học ở đại học Y, nhưng cậu ta học tại Học viện Tinh Anh hệ liên kết quốc tế với mức học phí trên trời, yêu cầu sinh viên phải có ý định du học và bố mẹ phải đích thân đến phỏng vấn.

Lục Nhiên thì vừa không đóng nổi tiền học, vừa không có tiền đi du học, thậm chí đến một đôi bố mẹ để đi phỏng vấn cũng chẳng có. Đương nhiên cậu không có cửa vào học viện đó, chỉ có thể vì mấy cái tín chỉ sáng tạo mà phải cắm mặt làm thí nghiệm khổ sai ở đây.

Có vẻ thấy cảnh tượng này khá thú vị, Thẩm Tinh Nhiễm – người vốn đã phải chịu ấm ức ở Thẩm gia suốt thời gian qua – nhấc chân định bước vào phòng thí nghiệm.

Lục Nhiên nhướng mày, đem đống nguyên liệu thí nghiệm vốn định vứt đi đặt ngược lại lên bàn. Thẩm Tinh Nhiễm cúi đầu nhìn lướt qua, bước chân bỗng khựng lại rồi thu về.

Lúc này Lục Nhiên mới cất đống phân bò trên tay đi.

Đinh Duy đứng bên cạnh không hiểu nổi màn giao phong giữa hai người, nhưng cậu ta nhìn thấy Thẩm Tinh Nhiễm chào Lục Nhiên.

"Cái cậu thiếu gia nhà họ Thẩm kia vừa chào cậu đúng không?" Đinh Duy hỏi.

"Không thấy." Lục Nhiên đáp.

Đinh Duy có chút bất mãn: "Cậu quen người của Học viện Tinh Anh từ bao giờ mà cũng chẳng thèm kể cho tôi một tiếng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!