Hai người đang ngồi xổm lập tức bắt đầu chơi oẳn tù tì.
Tất nhiên không phải phú nhị đại nào cũng là đồ ngốc. Tên đứng ngoài rìa cùng trông rất bình tĩnh, hắn ta không đi mua cái bánh bao hai trăm tệ trong tay Lục Nhiên, mà ra siêu thị gần đó bỏ ra hai tệ mua hai cái bánh bao và một gói dưa muối.
Nhưng khi hắn ta tự mình kẹp dưa vào bánh bao, cắn một miếng xong liền sững sờ mất hai giây. Hắn ta nhìn cái bánh bao trong tay mình, lại nhìn Lục Nhiên đang gặm bánh bao, quay đầu hỏi Trần Thịnh đứng bên cạnh:
"Sao... tôi cảm thấy cái tôi mua không thơm bằng cái trong tay cậu ấy nhỉ?"
Trần Thịnh liếc hắn ta một cái: "Mày thì biết cái quái gì, đấy là bánh bao một trăm tệ một cái đấy."
Thẩm phu nhân nhìn thấy cảnh này mà trợn mắt há mồm. Một mặt bà cảm thấy thật thần kỳ, Lục Nhiên quen thân với đám thiếu gia nhà giàu này từ bao giờ? Lại còn lừa được bọn họ xoay như chong chóng. Mặt khác, bà lại cảm thấy vô cùng mất mặt. Dám ngang nhiên bán đồ ngay trước cổng lớn nhà họ Thẩm? Mà lại còn bán loại bánh bao trắng tầm thường không thể tầm thường hơn.
Nhưng Thẩm phu nhân vẫn nhớ rõ đây là ở trước mặt người ngoài, trên mặt lập tức treo lên nụ cười ôn hòa. Bà tiến lên phía trước, giả vờ nhiệt tình nói: "Sao mọi người đều đứng hết ở đây thế này?"
Nói đoạn, bà giống như mới vừa nhìn thấy Lục Nhiên dưới đất, kinh ngạc thốt lên: "Ơ kìa, sao con lại nằm ngủ ở đây, mau vào nhà đi chứ, bên ngoài lạnh lắm."
Dứt lời, chẳng đợi Lục Nhiên phản hồi, Thẩm phu nhân lại nhìn mấy người trước mặt cười áy náy: "Chẳng biết nó lại giận dỗi cái gì nữa, mấy cháu thông cảm nhé."
Bà giả vờ tốt đến đâu, thì cái người đang nằm dưới đất kia cũng hoàn toàn không nể mặt mũi lấy một chút. Lục Nhiên xếp gọn túi nilon lại, ngẩng đầu liếc nhìn bà nói: "Giận dỗi cái gì, chẳng phải chính bà đuổi tôi ra ngoài sao?"
Thẩm phu nhân: "..."
Bà đỏ mặt tía tai.
"Cái... cái đứa nhỏ này nói khùng nói điên gì đấy, mau thu dọn đồ đạc vào nhà đi." Thẩm phu nhân giục giã.
"Thôi khỏi." Lục Nhiên nằm ườn dưới đất không nhúc nhích, "Tôi nằm đây thấy khá ổn, không khí trong lành, lại còn có người nói chuyện cùng."
Lại còn có tiền kiếm nữa.
"Chứ dọn vào ở, nói không chừng vừa mở mắt ra cả người lẫn hành lý đều bị quăng ra ngoài rồi, tôi trực tiếp bớt đi một bước này chẳng phải tốt hơn sao?"
Mấy người đứng bên ngoài nghe mà ngẩn ngơ. Không ngờ nhà họ Thẩm khi cãi nhau lại chẳng màng mặt mũi đến thế này à?
Thẩm phu nhân dù có hàm dưỡng tốt đến đâu thì lúc này cũng bị Lục Nhiên làm cho tức nổ đom đóm mắt.
"Mày!" Bà không tài nào nặn ra nổi nụ cười nữa, chỉ tay vào Lục Nhiên nói: "Được! Vậy thì mày cứ ở ngoài đó luôn đi!"
Nói xong bà hầm hầm quay lại biệt thự. Sau khi vào nhà, uống chén nước lấy lại bình tĩnh, Thẩm phu nhân lại thấy hối hận. Không nên phát hỏa như vậy trước mặt người ngoài, chuyện này mà truyền ra ngoài, hôm nào hội các bà nội trợ tụ tập, chẳng phải bà sẽ thành đề tài bàn tán sao?
Thẩm phu nhân lại bắt đầu đứng ngồi không yên. Một lát sau, trên cầu thang truyền đến tiếng động. Thẩm phu nhân ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thẩm Tinh Nhiễm như vừa mới ngủ dậy, từ trên lầu đi xuống.
Bây giờ đã không còn sớm nữa. Lục Nhiên ở bên ngoài đã ăn xong bữa sáng rồi.
Nếu là thường ngày, thấy Thẩm Tinh Nhiễm ngủ dậy tầm này, Thẩm phu nhân chắc chắn sẽ trêu ghẹo vài câu "đồ heo lười nhỏ".
Nhưng hiện tại, tâm trạng Thẩm phu nhân bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Bà ta tối qua vì chuyện của Lục Nhiên mà nơm nớp lo sợ cả đêm, ngủ chẳng yên giấc. Vừa rồi lại chẳng được ăn bữa sáng tử tế, đã phải chạy ra ngoài đơn thương độc mã đấu một trận với Lục Nhiên.
Còn Thẩm Tinh Nhiễm thì hay rồi. Xem chừng ngủ rất ngon.
Tâm trạng Thẩm Tinh Nhiễm đúng là đang khá tốt. Khó khăn lắm mới đuổi được Lục Nhiên đi, cậu ta chẳng quan tâm Lục Nhiên có nằm ở ngoài cửa hay không. Cứ nằm đấy mà không vào được nhà họ Thẩm thì càng tốt.
Cậu ta ngồi xuống bàn ăn như thường lệ. Ăn được hai miếng, nhìn bát đũa đặt đối diện vẫn còn nguyên, lúc này mới thấy không ổn.
"Mẹ... sao mẹ không ăn sáng ạ?" Thẩm Tinh Nhiễm dè dặt hỏi.
"Ăn? còn tâm trạng nào mà ăn?" Thẩm phu nhân hậm hực chỉ tay ra ngoài: "Con nhìn xem, nó ở ngoài kia tự tại biết bao nhiêu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!