Lục Nhiên chê bai lùi người lại phía sau: "Cậu có phản ứng gì thế hả?"
Phương Sâm vội vàng rút khăn giấy lau sạch bàn, rồi ngẩng đầu nhìn Lục Nhiên, vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu muốn 'đè' Kỷ Mân?!"
Thế này mà còn bảo không phải là thích à?!
"Chỉ là một chút ý tưởng thôi." Lục Nhiên đính chính lại cách nói của cậu ta. Thấy biểu cảm của Phương Sâm quá kỳ quái, Lục Nhiên hơi khó chịu hỏi: "Sao, không được à?"
Phương Sâm: "..."
Phương Sâm quét mắt nhìn Lục Nhiên từ đầu đến chân, thành thật đáp: "Chẳng thấy chỗ nào được cả."
Mẹ ơi, đó là Kỷ Mân đấy!
Lục Nhiên hơi bực bội: "Cậu yên tâm, tôi còn có thể cao thêm mà."
"Không chỉ là vấn đề chiều cao." Phương Sâm nói, "Cậu nhìn khí chất của Kỷ Mân xem..."
"Anh ta có khí chất gì?" Lục Nhiên thắc mắc.
"..." Phương Sâm im lặng.
Được rồi, trước mặt cậu thì đúng là chẳng có khí chất gì. Nếu có, thì đó là khí chất "nuông chiều cậu đến tận trời". Suy nghĩ một lát, ánh mắt Phương Sâm nhìn Lục Nhiên lại thay đổi. Nói đi cũng phải nói lại, với mức độ cưng chiều của Kỷ Mân dành cho Lục Nhiên, nếu Lục Nhiên nói muốn "đè" anh ta…
Nhưng Phương Sâm nhớ lại ánh mắt Kỷ Mân nhìn Lục Nhiên. Cậu ta cứ cảm thấy, khả năng Lục Nhiên là người "gặp họa" có vẻ cao hơn một chút.
Để không làm nhụt chí bạn thân, cũng để tránh cho Lục Nhiên rơi vào cảnh ngộ thảm khốc sau này, Phương Sâm uyển chuyển khuyên:
"Thực ra cậu có thể điều chỉnh mục tiêu một chút. Hoặc thay đổi cách thức đạt được mục tiêu, dù sao thì mọi con đường đều dẫn đến thành Rome mà!"
Lục Nhiên chẳng hiểu Phương Sâm đang nói lời quái quỷ gì.
Hai người nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt một hồi, Phương Sâm hỏi: "Nếu cậu đã có ý tưởng với anh ta, thế thì hôn ước này chẳng phải là chuyện tốt sao?"
"... Cái đó làm sao mà giống nhau được?" Lục Nhiên nói lấp lửng.
Về đến nhà, Lục Nhiên cho Đại Hoàng ăn.
Ông nội cậu đang tập Ngũ Cầm Hí dưới lầu.
Nếu xuống đó, chắc chắn sẽ bị tóm vào tập cùng. Thế nên Lục Nhiên trực tiếp nằm bò ra giường, trong đầu không kìm được mà lại suy nghĩ về hôn ước.
Cậu hình như... đúng là có chút ý nghĩ kia với Kỷ Mân. Đặc biệt là lúc sờ múi bụng anh ngày hôm qua. Nếu là chuyện khác, Lục Nhiên muốn là làm ngay. Cậu không chỉ làm, mà còn hoàn toàn không cho phép Kỷ Mân từ chối mình.
Nhưng Lục Nhiên tuy tùy hứng nhưng không phải không có đạo đức. Chuyện này cậu vẫn có chút dè dặt. Dù sao lúc nhỏ, cậu thực sự đã coi Kỷ Mân là anh trai.
Đang suy nghĩ thì điện thoại Lục Nhiên kêu "ting tong" một tiếng. Cậu cầm lên xem, là tin nhắn Kỷ Mân gửi tới. Người này để ảnh đại diện mới, nhìn vẫn chưa quen mắt lắm.
Lục Nhiên bấm vào xem, là Kỷ Mân hỏi cậu kỳ nghỉ hè có muốn đi chơi không.
"Anh có rảnh không? Đi đâu?" Lục Nhiên trả lời. Gửi xong, cậu lại âm thầm suy nghĩ một lát. Mình đang mưu đồ bất chính với Kỷ Mân, giờ lại cùng anh ra ngoài thì có vẻ không thích hợp lắm nhỉ?
Nhưng Lục Nhiên vốn dĩ đã quen tùy tiện trước mặt Kỷ Mân. Rất nhanh cậu đã quẳng chút ngượng ngùng đó ra sau đầu, vui vẻ chọn địa điểm là vùng biển trong số mấy nơi Kỷ Mân gợi ý.
Buổi tối, Lục Nhiên dứt khoát lại đến nhà Kỷ Mân. Lần này, cậu không quên mục đích đến của mình. Khi ngồi bên bàn ăn tối, Lục Nhiên nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện một lúc.
Kỷ Mân đang cắt bít tết cho cậu. Lục Nhiên ăn bít tết không thích loại mềm, mà thích loại có gân. Nhưng loại này lại rất khó cắt. Thế nên từ nhỏ đến lớn đều là Kỷ Mân giúp cậu cắt sẵn.
Tay Kỷ Mân rất đẹp. Mu bàn tay rộng, các đốt ngón tay rõ ràng, khi dùng lực các khớp xương nổi lên rất rõ. Lúc cầm dao nĩa có một sức hút khó tả. Sau khi cắt bít tết thành những miếng nhỏ vừa miệng, rưới thêm loại nước sốt Lục Nhiên thích, Kỷ Mân mới đẩy đĩa thức ăn sang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!