Lục Nhiên mở cửa xe định bước ra ngoài.
Kỷ Mân xuống xe, đi tới nói: "Máy chơi game VR em muốn mua đã lắp đặt xong rồi."
Bước chân Lục Nhiên khựng lại.
Vài giây sau, cậu âm thầm quay đầu hỏi: "Thật à?"
Kỷ Mân mỉm cười gật đầu.
Lục Nhiên liếc anh một cái, định tiếp tục đi vào biệt thự. Kỷ Mân vội vàng giữ người lại, hỏi: "Không đi xem thử sao?"
Lục Nhiên cúi đầu nhìn cổ tay đang bị nắm, hất cằm nói: "Thế thì em cũng phải báo với ông nội một tiếng."
"Còn nữa... chú chó nhỏ của em cũng phải mang theo."
Lúc này Kỷ Mân mới buông tay ra.
Lục Nhiên quay lại biệt thự. Sau một ngày bận rộn, Thẩm lão gia tử đã đi nghỉ. Lục Nhiên nói với quản gia một tiếng, rồi lên lầu ôm Douglas
-Đại Hoàng xuống, lên xe của Kỷ Mân.
Tài xế lái xe phía trước. Lục Nhiên và Kỷ Mân ngồi ở phía sau, chiếc hộp đựng chó con đặt chắn giữa hai người.
Khi đến nhà Kỷ Mân, chú chó nhỏ đã ngủ cả ngày nên giờ rất tỉnh táo, nó bò ra khỏi hộp rồi chạy loạn khắp sàn nhà.
Lục Nhiên đi loay hoay với máy chơi game, quẳng nhiệm vụ cho chó ăn cho Kỷ Mân.
Đợi đến khi cậu quay đầu lại, liền thấy Kỷ Mân đang cầm bát thức ăn đã ngâm mềm bằng sữa dê, gọi chú chó nhỏ:
"Douglas, lại đây ăn cơm nào."
Lục Nhiên: "..."
Chú chó nhỏ đang gặm giày của Lục Nhiên, nghe thấy cái tên kỳ quặc này thì quay đầu nhìn hai con người trong phòng.
Thấy nó không lại gần, Kỷ Mân lại kiên nhẫn gọi thêm hai tiếng: "Douglas, Douglas?"
Lục Nhiên bắt đầu thấy xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chôn mình.
Cậu đã sớm quên khuấy chuyện này. Cậu đã đặt cái tên quái quỷ gì thế không biết. Đại Hoàng thì cứ gọi là Đại Hoàng đi, sao vì sợ bị Kỷ Mân cười nhạo mà phải lôi bằng được cái tên Tây vào làm gì.
Bây giờ mà bị vạch trần thì chẳng phải còn ngượng hơn sao!
Đại
-Douglas
-Hoàng lưỡng lự nhìn chủ nhân đang rúc trên ghế sofa. Lục Nhiên chăm chú nghịch chiếc kính VR trong tay, giả vờ như không thấy gì hết. May thay, chú chó nhỏ tuy không biết ai là Douglas, nhưng nó biết mùi thức ăn.
Lưỡng lự một hồi, nó vẫn lạch bạch chạy qua đó.
Lục Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cậu bắt đầu tập trung chơi game.
Khi Lục Nhiên chơi xong hai ván, tháo kính ra, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Đại Hoàng đang bới thùng rác. Lục Nhiên chẳng kịp suy nghĩ, theo bản năng hét lớn: "Đại Hoàng! Không được bới rác!"
Vừa dứt lời, chú chó nhỏ còn chưa kịp chui ra khỏi thùng rác thì bên cạnh đã truyền đến tiếng cười khẽ của người đàn ông: "Không phải là Douglas sao?"
Lục Nhiên: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!