Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8)

"Thiếu gia, đằng kia cần ngài có mặt một chút."

​Kỷ Mân bắt gặp quản gia Trần trên đường đi, nhưng anh hoàn toàn không để ý tới. Anh giữ chặt đứa nhỏ trong lòng, đanh mặt đi thẳng vào viện, vào phòng mình rồi đóng sầm cửa lại.

​Vào đến phòng ngủ, Kỷ Mân vẫn không đặt Nhiên Nhiên xuống. Anh ôm chặt lấy đứa nhỏ, tựa lưng vào cánh cửa, ngồi bệt xuống thảm. Nhóc con có lẽ bị hành động đột ngột này làm cho hoảng sợ. Ngẩn ngơ một lúc lâu, bé mới đưa bàn tay nhỏ nhắn lên sờ trán Kỷ Mân, hỏi: "Anh ơi anh sao thế? Anh không khỏe ạ?"

​Kỷ Mân giữ chặt lấy tay đứa nhỏ. Anh hít sâu vài hơi, mới ép xuống được nỗi hoảng loạn gần như nghẹt thở trong lồng ngực mình lúc nãy.

​Kỷ Mân không ngốc.

Anh hiểu rất rõ ý nghĩa trong lời nói vừa rồi của Cố Chấp.

Tìm thấy gia đình của Nhiên Nhiên rồi.

​Kỷ Mân từng hứa sẽ giúp Nhiên Nhiên tìm người thân. Anh cũng đã cho người đi điều tra những người ra vào ngọn núi nơi Nhiên Nhiên đi lạc.

Thế nhưng cho đến tận hôm nay khi gặp Cố Chấp, Kỷ Mân mới thấy rõ sự hèn mọn của chính mình.

​Anh hoàn toàn không muốn Nhiên Nhiên rời đi. Không ai được phép cướp Nhiên Nhiên đi cả. Nhưng... làm sao anh nỡ để Nhiên Nhiên cả đời không được gặp lại gia đình?

​Kỷ Mân cảm thấy ông trời như đang trêu đùa mình một vố quá lớn. Quanh đi quẩn lại, không ngờ đó lại là nhà họ Thẩm. Nhà họ Thẩm và nhà họ Kỷ xưa nay vốn qua lại rất thân thiết. Ngay cả khi không phải hôm nay, thì một ngày nào đó trong tương lai, Nhiên Nhiên cũng sẽ bị nhận ra.

Nhiên Nhiên đã định sẵn là phải rời khỏi vòng tay anh.

​Kỷ Mân lặng lẽ ôm đứa nhỏ. Rất lâu sau, cuối cùng anh cũng nhẹ nhàng nới lỏng vòng tay.

Anh ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt lo lắng của nhóc con.

Anh mỉm cười, đưa tay xoa tóc bé, giọng khàn đặc: "Nhiên Nhiên đợi ở nhà một lát nhé? Anh bảo quản gia Trần vào chơi với em."

​"Anh có chút việc phải ra ngoài giải quyết."

​Những lời này Nhiên Nhiên nghe rất quen, bé tò mò hỏi: "Anh đi học ạ?"

​Kỷ Mân cười: "Anh... một lát sẽ về ngay."

​Kỷ Mân gọi điện cho quản gia Trần. Đợi ông đến, anh mới bước ra khỏi phòng. Nhìn thấy sắc mặt của Kỷ Mân, quản gia Trần cũng nhận ra dường như có chuyện gì đó chẳng lành. Ông không hỏi nhiều, chỉ ngồi xuống thảm cùng chơi đồ chơi với đứa nhỏ.

​Kỷ Mân bước ra khỏi phòng, rời khỏi phòng khách, đi ra sân.

Đợi đến khi bước ra khỏi cổng viện, nỗi hoảng loạn không kìm nén được lúc nãy đã bị ép xuống, anh khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

​Vừa rồi Cố Chấp chắc chắn đã nhận ra Nhiên Nhiên. Nhưng vẫn có một vấn đề rất lớn: biểu hiện khi nhận ra Nhiên Nhiên của Cố Chấp không giống như tìm thấy một đứa trẻ bị lạc, mà giống như đơn thuần là gặp lại một đứa bé đã lâu không thấy thôi.

​Kỷ Mân nhíu mày trầm tư.

Chuyện này không bình thường.

Trước khi xác định được gia đình của Nhiên Nhiên là an toàn, anh sẽ không đưa bé về.

Ai đến cũng không được.

​Kỷ Mân ngẩng đầu, tình cờ thấy Cố Chấp đang đuổi theo phía xa.

Anh chủ động bước tới hỏi: "Anh quen đứa bé lúc nãy?"

​"Tất nhiên rồi, tôi thường xuyên dắt nó đi bắt sâu chơi mà." Cố Chấp nói.

​Dứt lời, cậu ta nhận thấy ánh mắt chàng thiếu niên đối diện nhìn mình càng thêm lạnh lẽo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!