Trong căn phòng bao ngập tràn tiếng nói cười vui vẻ.
Thẩm Tinh Trác ăn không trôi.
Anh ta không hiểu tại sao trong hoàn cảnh như thế này, anh ta lại luôn nhớ đến Lục Nhiên.
Rõ ràng chỉ vài ngày trước, anh ta cũng giống như những người đang ngồi đây, thường xuyên quẳng Lục Nhiên ra sau đầu, mà nếu có gặp cũng chỉ cảm thấy chán ghét.
Nhưng giờ đây, nhìn cảnh gia đình mình đang quây quần ấm cúng.
Anh ta lại cứ nhớ về chiếc xô nhựa nhỏ màu vàng bị bỏ rơi trong góc khuất năm nào.
Thẩm Tinh Nhiễm rất vui.
Cậu ta dẻo miệng, dỗ dành Thẩm phu nhân cười không ngớt.
Thẩm Tinh Trác nhìn cậu ta ăn được vài miếng nhỏ trong đĩa bánh kem rồi thôi.
Chỉ ăn tùy tiện vài miếng, Thẩm Tinh Nhiễm đã mất hứng, đẩy đĩa bánh sang một bên.
Những món ăn khác trong đĩa cũng chịu chung số phận.
Thẩm Tinh Trác nhìn chằm chằm vào miếng bánh kem đó một lúc, bất thình lình hỏi: "Không ăn nữa à?"
"Dạ?" Thẩm Tinh Nhiễm không hiểu tại sao anh ta lại hỏi vậy, chỉ đáp: "Em đang nói chuyện với mẹ mà, lát nữa em ăn sau."
Thẩm Tinh Trác hiểu rõ, "lát nữa" chỉ là một lời thoái thác.
Những thứ còn lại trong đĩa, Thẩm Tinh Nhiễm sẽ không bao giờ đụng vào nữa.
Đó mới là điều bình thường.
Người đi bận tâm đến miếng bánh đó như anh ta mới là kẻ không bình thường.
Chỉ là một miếng bánh thôi mà, không muốn ăn thì vứt đi là xong.
Những thứ đồ ăn khác cũng không cần để ý, muốn ăn lúc nào cũng có.
Chẳng ai đi quan tâm đến những việc vặt vãnh này.
Dù Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm có thân thiết đến đâu, anh ta cũng chỉ có thể ăn chung đồ trong một chiếc đĩa với Thẩm Tinh Nhiễm, chứ tuyệt đối không bao giờ ăn đồ thừa của cậu ta.
Bởi vì không cần thiết.
Chính bản thân anh ta cũng thường xuyên vứt bỏ thức ăn.
Thế nhưng lúc này…
Miếng bánh trước mặt không hợp khẩu vị của Thẩm Tinh Trác cho lắm.
Vậy mà anh ta lại nhíu mày, ăn từng chút một cho đến hết sạch.
Mỗi khi nuốt một miếng, trong đầu anh ta lại hiện lên hình ảnh Lục Nhiên ngậm miếng khoai tây chiên, híp mắt tận hưởng trong cửa hàng hôm đó.
Chỉ là thứ đồ ăn nhanh rẻ tiền có thể thấy ở bất cứ đâu, vậy mà lại khiến cậu hạnh phúc như một chú mèo nhỏ.
Ăn xong miếng bánh, Thẩm Tinh Trác ngẩng đầu nhìn những người khác trên bàn.
Đầu tiên là Thẩm Hồng Nguyên, người luôn giữ vẻ uy nghiêm, chốc chốc lại chỉ bảo Thẩm Tinh Nhiễm, chốc chốc lại ra lệnh cho phục vụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!