Chương 1: Trà Xanh

Những âm thanh ồn ào truyền đến.

"Nhiễm Nhiễm đừng sợ, mẹ đưa con đi bệnh viện ngay đây!"

"Không cần đâu mẹ ơi, tuy con chó của anh trai rất hung dữ, vết thương cũng rất đau, nhưng chắc chắn anh ấy không cố ý dắt nó về nhà đâu ạ."

Lục Nhiên vốn đang hôn trầm, vừa nghe thấy cái giọng nồng nặc mùi trà xanh này là lập tức tức đến tỉnh cả người. Chỉ có điều não bộ của cậu cứ như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, không tài nào tỉnh táo hoàn toàn được.

Lúc này, giọng nữ lúc nãy lại trầm giọng vang lên: "Sao cái thứ gì con cũng tha về nhà thế hả? Loại chó hoang đó đáng lẽ phải vứt đi từ lâu rồi."

Lời này rõ ràng là đang nói với Lục Nhiên.

Dứt lời, giọng người phụ nữ còn hạ thấp xuống, bồi thêm một câu đầy vẻ chê bai: "Đừng có mang mấy cái thói quen trước kia của con vào đây."

Lục Nhiên nghe thấy giọng nói của chính mình đang giải thích: "Đại Hoàng không phải chó hoang, là mẹ đồng ý rồi nên con mới mang nó về. Nó già lắm rồi, răng cũng rụng hết cả rồi, không cắn người được đâu..."

Lời còn chưa dứt, giọng người phụ nữ kia bỗng đột ngột vút cao: "Mày còn dám cãi bướng à? Vết thương trên tay em trai mày là giả chắc?"

Lục Nhiên nghe thấy mình tiếp tục giải thích: "Đại Hoàng không có răng nanh mà, không thể cắn ra vết thương như vậy được đâu."

"Mày có ý gì? Ý mày là em trai mày đang giả vờ?"

"Lục Nhiên, tao đã nói rất nhiều lần rồi, mày đừng có mơ mà đuổi được em trai mày đi, nghe rõ chưa hả?"

Người phụ nữ vừa dứt lời, kẻ được gọi là "Nhiễm Nhiễm" kia liền theo sát bằng một tiếng sụt sùi nức nở rõ mồn một.

Lại là giấc mơ này!

Lục Nhiên tức đến mức suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu.

Máu dồn lên não, ý thức của cậu như vừa đột phá được lớp rào cản nào đó, dần dần tỉnh táo lại đôi chút.

Trước mắt là ánh đèn chói lóa, không phải ánh sáng tự nhiên mà là từ những chùm đèn trang trí xa hoa lộng lẫy. Đèn trần pha lê khúc xạ những tia sáng li ti, phản chiếu lên nền gạch men màu trắng sữa. Dù đang là ban đêm, nhưng nơi này lại sáng rực như ban ngày.

Khắp sảnh lớn của căn biệt thự nồng nặc mùi tiền, mang theo một vẻ hào nhoáng đầy mộng ảo.

Lục Nhiên hít sâu một hơi.

Đã lâu lắm rồi cậu không mơ thấy những chi tiết trang trí trong nhà họ Thẩm rõ ràng đến nhường này.

Cơ thể vẫn còn đôi chút không nghe theo sự điều khiển.

Lục Nhiên ngước mắt nhìn về phía hai người đang ngồi trên ghế sofa.

Đầu tiên là người phụ nữ có giọng điệu đanh đá, sắc lẹm kia.

Người phụ nữ kia còn rất trẻ, trông đầy khí chất. Dù đang ở độ tuổi tiền mãn kinh nhưng trông bà ta vẫn rất nhàn hạ, mang phong thái của kẻ bề trên, chẳng hề có vẻ ngoài mất kiểm soát, gào thét điên cuồng vì bị cuộc sống và rối loạn nội tiết tố giày vò như những người phụ nữ bình thường khác.

Sự quý phái ấy dễ tạo cho người ta một ảo giác rằng bà ta là người rất dễ nói chuyện.

Lúc này, bà ta đang cẩn thận từng li từng tí cầm lấy cổ tay của người bên cạnh.

Ngồi sát bên bà ta là một thanh niên trông như vừa mới bước vào đại học.

Tóc cậu ta đen nhánh mượt mà, làn da trắng trẻo, trên người mặc một chiếc sơ mi kẻ ca rô màu nhạt trông có vẻ giản dị. Thoạt nhìn thì không nhận ra nhãn hiệu hay chất liệu, nhưng từng đường kim mũi chỉ ở khuy măng sét hay những chi tiết trang trí nhỏ nhất đều toát lên vẻ tinh tế và đắt tiền.

Lồng ngực Lục Nhiên lại phập phồng một hồi.

Hai con người này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!