15
Có lẽ thấy "bài văn nhỏ" khô khan của mình không có tác dụng, sáng hôm sau, Tạ Thần gửi cho tôi một biểu cảm.
Ảnh mèo thò đầu. JPG
"Ngày kia có một buổi đấu giá, có thể mời bà xã đi cùng được không?"
Không đúng lắm!
Tạ Thần chưa bao giờ gửi biểu cảm như vậy.
Hơn nữa, anh chỉ gọi "bà xã" bằng giọng khàn khàn khi đang xúc động thôi.
"Cái biểu cảm này anh lấy ở đâu ra?"
"Bà xã không thích sao?"
"Tạ Thần, anh bình thường lại đi… Em hỏi lại lần nữa, cái biểu cảm này ở đâu ra?"
"Thư ký Triệu đưa cho anh đấy. Cậu ấy nói viết "bài văn nhỏ" không có tác dụng, thử bán manh một chút sẽ tốt hơn."
Dòng bình luận:
[Thư ký Triệu: Tôi chưa từng nói vậy.]
[Hahaha, nam phụ này thật ra quá lầy. Rõ ràng là anh ta tự lên mạng tra cứu: "Vợ giận rồi thì làm sao?" "Làm thế nào để lấy lòng vợ?" "Phản phái đáng yêu là gì?" "Đàn ông bán manh có hiệu quả không?"]
[Ai nói cặp này không ngọt nào, cặp này ngọt đến sâu răng luôn ấy chứ!]
16
Ngày diễn ra buổi đấu giá, cuối cùng tôi vẫn theo Tạ Thần đến tham dự.
Không phải vì tôi có món đồ nào muốn mua, mà là đêm hôm trước, tôi bất ngờ nhìn thấy Sở Minh Uyển đăng hai tin liên quan đến buổi đấu giá này.
Trong tiềm thức, tôi cảm thấy cô ta cố tình đăng cho tôi xem.
Dòng bình luận cũng nói rằng buổi đấu giá này là một điểm quan trọng trong cốt truyện.
…
Các món đấu giá lần lượt được bán thành công.
Thấy tôi không có phản ứng gì, Tạ Thần nghiêng đầu sang nhìn tôi.
"Có thứ gì muốn mua thì cứ giơ bảng."
"Thứ gì cũng được à?"
"Thứ gì cũng được."
"Bao gồm cả mảnh đất phía Nam thành phố?"
Mảnh đất phía Nam chính là tâm điểm của buổi đấu giá này.
Đây cũng là mục tiêu của Sở Minh Uyển.
Chỉ có điều, cô ta đại diện cho nhà họ Sở, còn Tạ Thần tham dự với danh nghĩa cá nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!